Edit: Khanh Lam
Khi kỳ thi cuối học kỳ hai lớp 11 sắp đến, thành phố Vân cũng bước vào thời điểm nóng bức nhất trong năm.
Nắng như thiêu đốt, hơi nóng hầm hập bốc lên, không khí trong lớp học đặc quánh và ngột ngạt. Chiếc quạt trần màu xám xanh treo trên cao đã cũ kỹ, quay chậm chạp, thổi ra luồng gió nóng hổi, phát ra những tiếng "cót két" nặng nề.
Ve kêu râm ran ngoài sân, buổi trưa lại khiến người ta lười nhác, chỉ muốn gục xuống bàn ngủ.
Giữa lúc ấy, có người từ ngoài hành lang chậm rãi bước vào. Cậu tùy tiện mặc một chiếc áo thun trắng rộng có chỗ rách, khoác hờ chiếc áo ngoài sờn cũ lên vai. Mái tóc đen ẩm vì mồ hôi, như vừa mới rửa mặt xong; giọt nước trong veo trượt qua khóe mắt, lướt qua đuôi mày.
Cậu ngồi xuống chỗ cạnh cửa sổ, dáng vẻ hờ hững, ngửa đầu uống nửa chai nước khoáng, yết hầu khẽ trượt lên xuống. Trong ánh nắng dịu, viền sáng bao quanh thân hình cao gầy, khắc họa khuôn mặt điển trai sắc nét như tạc.
Đúng lúc ấy, một cô gái dáng người thướt tha đi ngang qua cửa sổ. Mái tóc đen buông dài đến thắt lưng, làn da trắng như tuyết, gương mặt xinh đẹp đến nao lòng. Đôi mắt trong như lưu ly khẽ đảo, rồi cô dừng bước lại.
Trên người cô là áo sơ mi trắng ngắn tay, váy ngắn xếp ly màu đen. Bộ đồng phục đơn giản, nhưng vòng eo mảnh như liễu lại khiến người ta chẳng thể rời mắt.
Cô khẽ cúi xuống, khóe môi cong lên một nụ cười tinh nghịch, dùng đầu ngón tay khẽ cạ lên chiếc cằm đang căng của cậu con trai.
"Trình Diệp." Cô gọi khẽ.
Đôi môi hồng ánh lên, nụ cười rạng rỡ: "Cái mặt này của cậu… đẹp đến phát tức."
Dứt lời, trong ánh mắt cậu vừa trầm xuống, giữa bao ánh nhìn kinh ngạc, cô bỗng nắm lấy cổ áo cậu, cúi người thật nhanh.
"Chụt." Một nụ hôn in lên khóe môi cậu.
Giai điệu buổi trưa vang lên, mềm mại và êm dịu, chậm rãi len vào lòng người. Ngay sau đó, tiếng ồn ào quanh lớp bùng nổ:
"Chị Yên, chị… chị làm gì thế!!!"
"Trời ơi, mù mắt mất thôi!"
"Pháo Hoa! Giữ hình tượng tý đi được không! Làm ơn đừng phát cơm chó giữa ban ngày thế này!"
"Cơm chó lạnh lẽo tát bôm bốp vào mặt người ta luôn rồi!"
"… Đừng nói gì cả! Tớ không thấy gì hết! Chỉ cần tớ không nhìn, nam thần Diệp Diệp vẫn mãi ở trong tim tớ!!!"
Ngày hôm đó, hoặc có lẽ, từ ngày ấy trở đi, thậm chí nhiều năm sau nữa…
Trên diễn đàn của trường trung học số 6 vẫn lưu truyền câu chuyện về cặp đôi khiến bao người phải ghen tỵ.
Hoa khôi Kỷ Yên năm mười bảy tuổi, xinh đẹp, trong trẻo mà mê hồn. Chính vẻ đẹp ấy đã giam chặt học thần lạnh lùng Trình Diệp của năm đó trong khung cửa sổ.
Cô đứng ngoài, cậu ngồi trong, đường nét nghiêng nghiêng của cô vừa mềm mại vừa quyến rũ.
Cô kéo cổ áo cậu xuống rồi hôn không chút do dự.
Từ đó, ai ai cũng nói: Pháo Hoa kiêu ngạo, xinh đẹp, bạo dạn và phóng túng.
Nhưng không ai biết rằng, ngay giây phút ấy, còn có một câu chuyện khác, chưa từng được kể.
Khi đôi chân trắng thon của cô còn đang khẽ đung đưa, vừa định đứng dậy, bỗng bị người nắm lấy cằm.
Ngón tay Trình Diệp nóng rực, sức mạnh nơi đầu ngón tay lan ra, bóp nhẹ khiến đôi má mềm của cô phồng lên.
Ánh mắt cậu sâu thẳm, dừng lại trên đôi môi đỏ mọng của cô, khẽ hỏi: "Thích khuôn mặt này của tớ à?"
Kỷ Yên gật đầu thật mạnh, rồi thoát khỏi tay cậu. Ngón tay cô khẽ chạm vào đường cằm lạnh lẽo, thì thầm: "Thích chứ, là của tớ mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!