Edit: Khanh Lam
Hiệp hai của trận đấu diễn ra sôi nổi, khí thế bừng bừng. Có Trình Diệp tham gia, chiến thắng của lớp 3 gần như đã nắm chắc trong tay.
Văn Dương lau mồ hôi trên mặt, ôm bóng, dùng lưng chắn người phía sau: "Khỉ thật, Trình Diệp! Anh Diệp!!"
Trong khoảnh khắc ấy vụt bay, bóng rơi gọn vào tay Trình Diệp.
Tiếng reo hò vang dội khắp sân. Dưới ánh nắng ấm, mái tóc Trình Diệp ánh lên sắc vàng nhạt. Đôi mắt hoa đào hơi nheo lại vì chói sáng, cánh tay rắn chắc giơ cao, một cú ném ba điểm hoàn hảo sắp được thực hiện.
Tất cả đều nín thở chờ đợi.
Ngay giây tiếp theo, một nam sinh từ vòng ngoài đột nhiên lao thẳng về phía Trình Diệp.
"Á!"
Không biết ai trong đám đông hét lên đầu tiên.
Ngón tay Kỷ Yên khẽ run.
Là Giang Dương Trạch.
Trình Diệp chỉ khẽ nghiêng người, ánh mắt vốn ôn hòa khi liếc qua đã mất hẳn ý cười, nó lạnh lẽo, kiêu ngạo, như con sói ẩn mình trong đêm đông, lặng lẽ nhìn con mồi, chỉ chờ cơ hội xé nát.
Khi Giang Dương Trạch sắp chạm vào người cậu, Trình Diệp nghiêng vai tránh đi, ống tay áo bị sượt qua.
Quả bóng rơi khỏi tay, bật lên mấy lần rồi lăn ra xa.
Tiếng còi trọng tài vang lên. Cầu thủ xung quanh đồng loạt dừng lại. Không khí bỗng lặng như tờ.
Giữa hàng chục ánh mắt dõi theo, Trình Diệp bật cười khẽ, khóe môi nhếch lên, nở một nụ cười pha lẫn ngông nghênh, khinh khỉnh.
Ánh mắt sâu thẳm quét về phía Kỷ Yên đang căng thẳng đứng dậy.
Khi quay người, nụ cười ấy vụt tắt. Cậu đút tay vào túi quần, dáng vẻ nhàn nhã, mím môi nói khẽ. Cậu nói: "Con mẹ mày."
"Mày… Mày nói cái gì?!" Giang Dương Trạch đỏ bừng mặt, máu nóng bốc lên như pháo được châm ngòi, lao đến định đấm vào mặt cậu: "Có gan thì nói lại lần nữa xem!"
Người trước mặt chẳng phải mấy hôm trước vẫn là Trình Diệp u ám, yếu đuối đó sao? Kẻ mà ai mắng, ai đánh cũng chỉ cúi đầu chịu đựng.
Dựa vào đâu mà dám trêu đùa nữ thần của cậu ta giữa chốn đông người?!
Kỷ Yên sao lại để mắt tới nó chứ?!
Ánh mắt Giang Dương Trạch hằn học, căng tràn oán hận, chỉ muốn liều mạng một phen.
Trình Diệp nhíu mày, ngón tay hờ hững phủi bụi trên tay áo.
Ngay khi Giang Dương Trạch tung cú đấm…
"Bốp!"
Một tiếng động vang dội, mọi người hoa cả mắt.
Giang Dương Trạch khụ một tiếng, ôm bụng, đau đớn lùi liên tiếp. Cậu ta bị một cú đá bất ngờ, suýt ngã sấp xuống. Ngẩng đầu lên, cậu ta trừng mắt nhìn người đối diện, không thể tin nổi.
Trình Diệp hơi nghiêng đầu, mi mắt cụp xuống, ánh nhìn lạnh nhạt liếc qua.
"Muốn chết à?" Khóe môi cậu cong nhẹ, giọng nói trầm thấp, sắc lạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!