Edit: Khanh Lam
Đêm hôm ấy, khi điện thoại dồn dập vang lên hàng chục tin nhắn đòi nợ, Trình Diệp ngồi thất thần bên đầu giường suốt một đêm không ngủ.
Mãi đến khi điếu thuốc cháy gần đến kẽ tay, sức nóng khiến cậu khẽ giật mình. Đôi môi mím chặt, mái tóc đen đã dài phủ xuống tận chân mày, mệt mỏi bất lực.
Bao năm qua, cậu sống tằn tiện, vừa học vừa làm, việc gì kiếm tiền nhanh là nhận, không màng sức khỏe, cứ thế tiêu hao chính mình.
Cũng may, chỉ còn một khoản cuối cùng nữa thôi là cậu có thể trả hết món nợ mà Trình Kiến Chương để lại năm xưa.
Cậu cúi đầu nhìn lớp chai sần nơi đầu ngón tay, tiếng ho trầm đục vang lên trong cổ họng.
Cậu ngồi xe từ thành phố Vân đến thành phố Ninh trọn một ngày.
Chủ nợ là một người đàn ông trạc bốn mươi, ánh mắt khinh khỉnh đảo qua cậu, vừa mắng vừa cười nhạt, mở miệng đòi gấp đôi tiền nợ.
Trình Diệp không nói lời nào. Cậu đặt cọc tiền được gói kỹ sang một bên rồi bước tới, vung nắm đấm không chút do dự.
Gã đàn ông bị đánh ngã sõng soài, vùng vẫy vài cái, rõ ràng không ngờ thằng nhóc trước nay ngoan ngoãn kia lại dám nổi điên. Gã sợ hãi, lùi vội về sau.
Gã vốn là người có chút tiếng tăm, chẳng dám để chuyện ồn ào bị người khác quay lại. Dù không cam lòng, gã vẫn phải thu tiền, hậm hực chỉ tay cảnh cáo mau gom đủ tiền trả hết, không thì đừng trách. Nói xong, gã quay người bỏ đi, nhanh đến mức như bị gió cuốn.
Mấy ngày sau, Trình Diệp đến thăm ông bà nội.
Khi còn trẻ, họ từng vất vả gây dựng cơ nghiệp nhà họ Trình. Khi về già mới sinh được Trình Kiến Chương, họ liền giao hết sản nghiệp cho con rồi chuyển ra vùng quê ngoài thành an dưỡng. Cuộc sống tuy giản dị nhưng yên ổn.
Sau khi Trình Kiến Chương bệnh nặng, nợ nần chồng chất, ông bà đã mang toàn bộ tiền tích góp cả đời ra trả thay, nào ngờ cuối cùng lại nhận lấy kết cục đứa con độc nhất bị tống vào tù.
Những năm ở nông thôn tuy kham khổ nhưng ông bà chưa từng bạc đãi Trình Diệp. Chiều xuống, trong cái rét ẩm lạnh của thành phố Ninh, cậu thường giúp ông chăm coi ruộng đồng.
Sáng có tiếng chim hót, tối có bếp lửa hồng.
Cuộc sống yên ả ấy thật ra cũng dễ chịu, chỉ là trong núi sóng điện thoại yếu đến đáng thương.
Mùa đông năm ấy, ở thị trấn hẻo lánh ngoài thành phố Ninh, mỗi lần muốn nhận được tin nhắn của Kỷ Yên, cậu phải đút tay vào túi áo, đi bộ nửa tiếng mới bắt được tín hiệu.
Tin nhắn cô gửi không nhiều, cũng chẳng bao giờ than vãn. Đôi khi chỉ là vài dòng ngắn gọn, kể chuyện vui trong ngày, giấc mơ đêm qua, hay người cô muốn gặp.
Hơi thở cậu phả ra làm mờ lớp sương trên màn hình.
Cậu nhắn lại một tin, vòng tròn loading xoay mãi không dừng. Trình Diệp nheo mắt, tim đập loạn nhịp.
Qua một lớp màn hình, cậu nghe được nhịp tim mình, nóng hổi và sống động, như thể trong khoảnh khắc ấy, cậu đã được sống lại.Mỗi ngày, cậu đều nhớ về gương mặt của cô.
Cho đến đêm mồng một Tết, cậu đứng dưới tòa biệt thự rực rỡ ánh đèn, ngước nhìn bóng dáng cô gái tung tăng chạy lại.
Tuyết nặng trĩu đè cong cành cây. Cô khoác chiếc áo trắng muốt, bên trong là chiếc váy đỏ thắm ẩn hiện, cổ áo mở để lộ làn da trắng như tuyết, sáng mịn đến mức như sắp tan thành giọt nước.
Cô đi ngược ánh đèn, đôi má ửng hồng, gọi to: "Trình Diệp!"
Tuyết phủ dày trên mi dài và vai áo, đôi mắt cong cong như trăng non, ánh nhìn mềm như nước.
"Thịch…"
Khoảnh khắc ấy, tim Trình Diệp khựng lại một nhịp.
Cậu cảm giác con tim mình sắp nát ra mất.
Ngay cả vòng khói nóng bên môi cũng chẳng che nổi hơi thở bốc lên rừng rực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!