Edit: Khanh Lam
Qua giao thừa, lại thêm một mùa xuân mới.
Sáng mùng một, Kỷ Yên vừa tỉnh giấc thì nhận được cuộc gọi thứ mười một từ Kỷ Vĩnh Xương.
Có lẽ không ngờ cô lại bắt máy nhanh như vậy, đầu dây bên kia im lặng vài giây.
"Chúc mừng năm mới, Yên Yên." Ông ta nói.
Lúc đó cô ngồi trên giường trong phòng ngủ trang trí màu hồng ấm áp, giữa lúc nhà nhà hân hoan đón Tết, câu nói ấy vang lên cùng tiếng pháo hoa vụt tắt ngoài cửa sổ.
Đột nhiên cô nhớ lại lúc còn nhỏ, khi cả gia đình ngồi trên chiếc ghế sofa không quá rộng, cô nhại theo giai điệu lộn xộn trên tivi, Trương Vận bận rộn trong bếp, Kỷ Vĩnh Xương ôm cô, kiên nhẫn giúp cô ghép xong trọn bộ 1000 mảnh ghép.
Kỷ Yên run run mím môi, nói: "Vâng, bố cũng vậy."
"… Muốn về nhà không? Nếu muốn, bố sẽ nhờ chú Lý đến đón con."
Sau đó là một hồi dài im lặng.
"Chú Kỷ ơi, mau ăn bánh trôi mẹ làm này!"
Là giọng của Thư Phi Phi.
Kỷ Yên nghẹn lời, cứ vậy rồi tắt máy.TV phát đi phát lại chương trình Xuân Vãn, màn hình lớn rộn rã tiếng cười tiếng hát. Căn nhà rộng lớn, ngoài vài người giúp việc và quản gia không nghỉ lễ, chỉ còn Trương Đức Sơn và Kỷ Yên, khiến cho nơi đây hơi trống vắng.
Người giúp việc bưng bánh trôi ra, răng Trương Đức Sơn không tốt, ăn vài cái rồi đặt đũa xuống.
Cuộc gọi video vang lên, con trai Trương Viễn ở Mỹ cười tươi gọi: "Bố!"
Trên màn hình, Trương Viễn gần bốn mươi tuổi nhưng vẫn rạng rỡ, cửa kính dán đầy chữ Phúc, bàn tiệc bày la liệt món ngon, thậm chí còn tụ tập bạn bè, không khí náo nhiệt.
Bên cạnh chú ấy là một người phụ nữ, cũng gọi "bố", nhẹ nhàng nhắc nhở: "Thanh Thanh, qua chào ông ngoại đi."
Cậu bé khoảng mười ba, mười bốn tuổi đi tới, nhìn màn hình e dè, thấy mặt Trương Đức Sơn hơi lạ, nửa phút sau mới miễn cưỡng lắp bắp: "Ông ngoại…"
Trương Đức Sơn mỉm cười, gật đầu, nếp nhăn nơi khóe mắt hiện ra.
"Bố, Thanh Thanh còn nhỏ, hơi ngại người lạ, đừng để ý… Khi nào rảnh sẽ về thăm bố ạ."
Không biết là Trương Viễn đã nói câu đó rất nhiều lần hay là Trương Đức Sơn đã nghe nhiều lần, ông ấy chỉ gật đầu, không bóc mẽ sự thật. Mắt ông ấy hơi ửng đỏ, nhìn đi chỗ khác.
Trong ngày lễ lớn nhất Trung Quốc, người thân nơi xa náo nhiệt, nhà gần ngay trước mắt lại vắng lặng, chỉ có người già cô đơn.
Kỷ Yên đưa mảnh giấy sạch cho ông ấy: "Ông ngoại."
Cô gái mười bảy tuổi thản nhiên, không tỏ vẻ gì.
Trương Viễn hơi ngạc nhiên: "Là… Yên Yên à? Lâu quá không gặp, lớn quá rồi nhỉ…"
Kỷ Yên cười, đáp vài câu lịch sự. Không khí có phần gượng gạo.
Gia đình Trương Viễn đi sớm, Trương Vận trước nay không gần gũi với anh, thậm chí khi xảy ra chuyện, Trương Viễn lấy bận rộn công việc làm lý do, không về dự tang lễ.
Lạnh lùng, xa cách, ai cũng thấy rõ.
Cuộc gọi kết thúc vội vàng, trời dần tối.
Kỷ Yên cắn một miếng bánh trôi, nhai mấy lần, hàm bỗng run lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!