Chương 43: (Vô Đề)

Edit: Khanh Lam

Giây tiếp theo, cổ tay cô bị nắm chặt.

Trong khoảnh khắc, hương tuyết tùng nồng nàn hòa lẫn mùi thuốc lá của đêm đông ùa tới. Kỷ Yên bị kéo mạnh, cô ngã vào lồng ngực rắn rỏi của cậu.

Những đốt ngón tay cậu nổi rõ, đường viền hàm sắc nét, ánh mắt nóng rực như ngọn lửa dán chặt lấy cô.

"L… Làm gì vậy?" Giọng cô gái run run.

Cậu siết nhẹ cằm cô: "… Là do tôi chiều cậu quá rồi à?"

Đôi môi mỏng nhếch lên, ánh mắt nheo lại, đầu lưỡi khẽ ấn lên vòm họng.

"Hay là do tôi lạnh nhạt với cậu quá?"

Trong bóng đêm đặc quánh, quanh thân cậu toát ra vẻ ngông cuồng kiêu ngạo. Gương mặt ấy, giọng nói ấy, cuốn hút, xa lạ, dường như cô chưa từng thấy bao giờ: "Khiến cậu cảm thấy… tôi hiền lành quá ư?"

"Hửm?"

Cậu dùng sức, từng tế bào trên người như tranh nhau dồn về phía cậu.

Kỷ Yên lấy lại tinh thần, đầu lưỡi khẽ thò ra, đôi mắt cong cong như bé mèo nhỏ liếc nhìn cậu. Cô chậm rãi l**m nhẹ môi trên, ánh sáng phản chiếu lên làn môi ướt át, lấp lánh, dường như còn vương hơi nóng.

Khoảnh khắc ấy khiến máu trong người sôi trào.

"Đệt." Cậu thấp giọng chửi, yết hầu căng lại, toàn thân cứng đờ.

Cô nhóc này… rõ ràng là cố tình!

Cô mềm nhũn như không xương, gần như treo cả người trên cổ cậu, khoảng cách gần đến mức khiến người ta khó thở.

Dưới ánh đèn đường, hai bóng người quấn lấy nhau. Người qua đường chỉ thoáng nhìn rồi vội vàng tránh đi, tưởng đó là đôi tình nhân đang trong giai đoạn yêu nhau say đắm.

Mùa đông năm này ở thành phố Vân lạnh thấu xương, vậy mà lúc này, hai người lại như đang bị đặt lên ngọn lửa, mặt đỏ tai hồng.

Giọng cô gái bật cười khe khẽ: "Cậu thì có gì nguy hiểm chứ?"

"Cậu giết người hay phóng hỏa à?" Đôi mắt cô sáng long lanh, giọng bình thản nhưng kiên định: "Chuyện sai là do người khác gây ra. Cậu đã tự trừng phạt mình rồi, Trình Diệp, cậu không thể hủy hoại cả đời mình vì chuyện này được."

Ngọn đèn đường chớp mấy cái rồi vụt tắt.

Trình Diệp thoáng khựng lại, tấm lưng cao lớn của cậu cứng ngắc, gần như đông lại.

"Cậu xem, Trình Thị huy hoàng một thời giờ bị chính con trai nhà này làm cho sụp đổ rồi."

"Trình Diệp à? Trước kia kiêu ngạo thế cơ mà, giờ đến chút tiền cũng chẳng còn. Đáng đời phải trả nợ thay bố. Hôm đó tôi thấy nó mặc cái áo rẻ tiền, suýt chẳng nhận ra, ha ha ha…"

"Bố nó là đồ điên đấy! Phát bệnh lên là mắt đỏ ngầu, giết người như điên. Tôi nói thật, tránh xa Trình Diệp ra, không khéo nó cũng phát bệnh đâm người thì khổ!"

Cậu nghe hết mấy lời đồn độc địa, không sót một chữ.

Tội lỗi do người khác gây nên, cậu lặng lẽ gánh lấy, để rồi vai ngày càng nặng trĩu.

Cậu đã đi quá lâu trên con đường cô độc. Từ trước đến nay, chưa từng có ai nói với cậu những lời dịu dàng như thế.

Cô nói: "Nhân quả báo ứng, truy tìm căn nguyên, tội chẳng phải do cậu gây ra, vậy cớ gì cậu lại làm khổ chính mình?"

Cô dừng lại vài giây, rồi như sực nhớ ra điều gì, bỗng siết tay thành nắm đấm, nghiến răng nói: "Tớ nói cho cậu biết nhé, người nhiệt tình, tốt bụng, dũng cảm như chị Yên bây giờ hiếm lắm đấy! Người khác gặp tớ thì toàn nịnh nọt, mời ăn ngon uống ngon, còn cậu, chẳng những không dỗ mà còn dám đẩy tớ ra, cậu chán sống ở trường trung học số 6 rồi hả? Hả?!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!