Edit: Khanh Lam
"Trả cậu đấy! Sổ ghi chép của cậu, bà đây không cần nữa! Còn cái đồ đàn ông khốn khiếp nhà cậu, cái đồ đáng ghét, cậu cũng có thể cút luôn đi được rồi!"
Nói xong, mái tóc đen nhánh của cô gái khẽ lướt qua cánh tay người đối diện. Hai má cô hơi phồng lên, xoay người, định lạnh lùng bỏ đi.
Giây tiếp theo, cánh tay cô bị một lực mạnh giữ lại. Chỉ hơi kéo một chút, thân hình mảnh mai của cô liền nghiêng ngả, bị người phía sau kéo ngược trở lại.
Mái tóc mềm mượt khẽ rung trên đỉnh đầu cô, dưới ánh hoàng hôn vương ánh sao lấp lánh. Cô sững người trong giây lát, đôi tay thon nhỏ đang cố đẩy lồng ngực của cậu ra.
Cậu dùng sức rất mạnh, môi mím chặt, ánh mắt sâu thẳm u tối.
Chỉ thoáng nhìn, Nhiệm Cầm đã hiểu.
Đôi mắt vốn luôn lạnh lùng vô tình ấy khi hướng về cô gái kia lại dâng lên một thứ dịu dàng sâu kín, kìm nén, xóa tan hết vẻ băng giá thường ngày, ẩn chứa cả chút vỗ về mà ngay cả chính cậu cũng không nhận ra.
Cậu im lặng vài giây rồi nói khẽ: "Tên đàn ông khốn kiếp này không đi đâu cả. Cậu ta đang đợi cậu."
Giữa ánh mắt của bao người, cậu thu lại hết mọi gai góc, mọi lạnh lùng, chỉ còn lại một tiếng thở dài như hòa vào bóng đêm.
Cuối cùng, cậu nói: "… Là lỗi của tôi."
Không gian xung quanh dường như chao đảo. Trong một khoảnh khắc, thế giới của Nhiệm Cầm như sụp đổ.
Người con trai từng kiêu ngạo, ngông cuồng ấy, kẻ khiến người khác chỉ cần đối diện đã phải cúi đầu, hôm nay lại gần như run rẩy, nhìn cô gái trước mặt, nói rằng mình sai rồi.
Từ giây phút đó, Trình Diệp đã có điểm yếu của mình.
Có lẽ, cô ta nên nhận ra sớm hơn.
Ngay từ khoảnh khắc Kỷ Yên xuất hiện, ánh sáng trong mắt cậu đã đủ để nói lên tất cả.
Nhưng Nhiệm Cầm lại tự lừa mình dối người.
Bao năm qua, quanh cậu không thiếu những cô gái xinh đẹp, từ kiêu ngạo, sắc sảo đến tàn nhẫn âm hiểm, thế mà chẳng ai dịu dàng, ngoan ngoãn đủ để lọt vào mắt cậu.
Cô ta từng oán trách vì sao cậu không nhìn thấy mình, rồi lại tự an ủi rằng chỉ là duyên chưa đủ.
Bao năm trôi qua, cuối cùng hôm nay, cậu lại dắt tay cô tiểu thư kiêu ngạo tùy hứng ấy, đứng trước mặt tất cả mọi người.
Cô tiểu thư ấy ném đồ, mắng chửi cậu.
Ngạo mạn, bướng bỉnh, tùy tiện, ngang tàng.
Rõ ràng chẳng có chút nào giống với hình mẫu "dịu dàng, biết điều".
Rõ ràng mọi hành động của cô đều trái ngược với những gì cậu từng nói.
Thế nhưng ánh mắt của Trình Diệp không thể che giấu được, cậu đã xem cô là ánh sáng, cậu sẵn sàng dâng trái tim mình lên.
Vì thế, cậu cúi đầu, cam tâm tình nguyện.
Cậu có thể bỏ lỡ ngàn vạn đóa hoa đào, nhưng buộc chỉ muốn tự tay hái lấy đóa hồng rực rỡ nhất, dù cho nó có đầy gai.
Dẫu có bị đâm đến rướm máu, cậu vẫn sẵn lòng mềm lòng, vì cô mà cúi đầu.Cậu buông cô ra.
Điện thoại của Văn Dương gọi đến rất đúng lúc. Giọng bên kia sốt ruột: "Hai bà cô của tôi ơi, các cậu ở đâu rồi? Sao còn chưa tới hả?"
Kỷ Yên giật mình hoàn hồn, thu lại ánh mắt suýt bị cuốn vào đôi mắt như thôi miên kia. Cô nhanh chóng kéo Lý Tịnh Tuyết đi, không ngoảnh đầu lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!