Chương 4: (Vô Đề)

Trans: Lại là iêm Tú đây

Khi tỉnh lại, hai mắt Kỷ Yên đau nhức, đầu đau như búa bổ, cô từ từ ngồi dậy, ngơ ngác nhìn khung cảnh xa lạ xung quanh, ánh mắt có chút mơ màng.

Trong ánh đèn đêm, bên ghế sofa cũ kỹ phai màu, cửa sổ hé mở, có một cơn gió nhẹ thổi qua, rèm cửa bán trong suốt bay phất phới, mơ hồ có thể nhìn thấy bóng lưng của người đang đứng trong bóng tối.

Trái tim Kỷ Yên thắt lại. 

Đây là… đâu?

Cô cố gắng đứng dậy, nhưng trong giây lát cô bị mùi thuốc lá làm sặc, lồng ngực rung lên, những cơn ho dữ dội kéo đến.

Người ngoài ban công vẫn đứng bất động, dập tắt đi ánh lửa trên tay, từ bên ngoài đi vào, đóng cửa ban công lại. Chàng trai chỉ mặc một chiếc áo dài tay đơn giản, tóc trên trán rũ xuống rất thấp, cậu bước từ trong bóng tối về phía cô, hô hấp của Kỷ Yên như ngừng lại.

"Tách." Xung quanh đột nhiên sáng lên, là cậu ấn bật đèn.

"Trình Diệp?"

Cậu ngẩng đầu liếc nhìn cô một lượt: "Ừ."

Cô gái toàn thân ướt sũng được cậu bế từng bước lên lầu, cậu không tiện tự ý thay quần áo cho cô, nên cậu chỉ dùng khăn lông lau qua loa, mái tóc đen của cô ướt một nửa, dựa vào bên cạnh ghế sofa, đôi chân trắng mịn nhỏ nhắn buông thõng sang một bên. Trên chiếc váy bị bùn bắn tung tóe, cô giống như một nàng tiên lạc vào thế giới này.

"Đây là nhà của cậu à? Cậu bế tớ lên đây à?" Cô đứng dậy, chiếc khăn mỏng bị trượt xuống vai, cả người nhớp nháp, khó chịu.

Hầu hết nước đã khô, thỉnh thoảng có vài chỗ trên người còn dính nước, đã khiến cho nội y màu hồng của cô bị lộ ra quá nửa.

Cô bước về phía cậu, vừa hay một giọt nước từ giữa hai hàng mi trượt xuống nơi khóe miệng.

Tiên nữ không thể mạo phạm, trong chốc lát đã bị nhiễm d*c v*ng của người trần. 

Trình Diệp có chút hốt hoảng vội vàng quay lưng lại: "Đi tắm rồi thay quần áo trước đi."

"Ồ." Kỷ Yên hiếm khi nghe lời.

Cô cởi đôi tất trắng đã bị ướt đẫm ra, nhớ ra gì đó, lại từ nhà tắm bước ra, đôi chân trần nhỏ nhắn trắng nõn mềm mại, nhẹ nhàng bước đến: "Trình Diệp!"

Trình Diệp vừa quay người lại, đôi chân trần của cô đập vào mắt cậu, cậu liền cứng nhắc quay người đi: "… Nói."

"Nếu tớ thay đồ thì lát nữa tớ sẽ mặc gì?"

Trình Diệp ngây ra một lát, ngước nhìn màn đêm ngoài kia, có chút hối hận vì bản thân nhất thời lo chuyện bao đồng mà đem gánh nặng này về nhà.

Căn phòng chỉ có một mình cậu sống, trong nhà không có đồ của con gái, trời cũng tối rồi, thực ra cũng không thích hợp để cô một mình ở nhà rồi cậu ra ngoài mua quần áo.

Cân nhắc hồi lâu, Trình Diệp nói: "Tìm cho cậu…"

Âm cuối cùng của chữ "cậu" còn chưa thốt ra, "Cạch!" một tiếng, Kỷ Yên đã lao vào phòng tắm, nhanh chóng đóng cửa lại, sau đó vài giây, bên trong đã truyền đến tiếng nước chảy ào ào.

Trình Diệp: "…"

Cậu vẫn chưa bắt đầu tìm, cô đã chạy vào trong đó bắt đầu tắm rồi? Lát nữa sao đưa cho cô đây?!Đợi đến khi hơi nóng đã hoàn toàn bốc lên, nước ấm đã bao phủ toàn bộ làn da, nhiệt độ từng chút một thẩm thấu vào các lỗ chân lông, Kỷ Yên hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, tinh thần từng chút một tỉnh táo trở lại.

Trương Vận…thật sự đã mất rồi.

Người phụ nữ vừa dịu dàng lại đáng thương đó, cuối cùng cũng chỉ còn trong ký ức của cô.

Như vậy bây giờ… cô chỉ còn lại cậu thôi sao?

Đồ vật trong căn phòng này, mỗi thứ rõ ràng đều thật đến như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!