Edit: Khanh Lam
Càng gần kỳ thi cuối kỳ, thấy học sinh lớp 3 ngày nào cũng lơ là chuyện học, thầy Lưu đã phát một bộ đề thi vào ngày chủ nhật để mọi người luyện tập.
Hôm đó, lớp học đông hơn bình thường, thầy Lưu bụng phệ đứng chống nạnh trên bục giảng, đôi mắt dưới kính quét ngang quét dọc: "Sao mấy đứa còn chưa đến đủ? Sắp vào tiết tự học tối rồi! Mau quay về chỗ ngồi ngay!"
"Đậu Húc Nhiên đâu? Ai biết thằng nhóc ấy lại chạy đi đâu rồi không?"
Dưới lớp chẳng ai đáp lại, thầy Lưu nhíu mày, đánh dấu một dấu chéo trên sổ điểm danh.
Bỗng nhiên, có một người đứng ở cửa gọi vọng vào: "Thầy Lưu…"
Người đến đeo đôi kính đen thô kệch, thở hồng hộc, trên trán lấm tấm mồ hôi, đứng ngoài cửa lớp học.
Là lớp phó đời sống Trương Duyệt của lớp, ngày thường luôn hiền hòa yên lặng.
Thầy Lưu liếc qua, đặt túi đề thi lên bàn giảng: "Lớp trưởng chú ý thời gian, khi chuông báo hiệu vào tiết thì phát đề, các em làm bài nghiêm túc, tự giác đấy. Hai tiếng sau thầy sẽ quay lại."
Nói xong, thầy bước ra hành lang, Trương Duyệt mặt mày tái nhợt nói gì đó rất nhỏ với thầy.
Nét mặt thầy Lưu bỗng trở nên nặng nề, thầy đi đến cửa sau, do dự một lát, cuối cùng vẫn nắm lấy khung cửa, gọi lớn: "Trình Diệp… Em ra đây một chút."
Trình Diệp ngồi ở hàng cuối, cả lớp gần như đồng loạt quay đầu lại, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn về phía cậu bạn lạnh lùng ngồi ở đó.
Trình Diệp bình tĩnh đóng nắp bút, lật gấp trang sách rồi thong thả đứng dậy, bước ra ngoài.
Bờ môi nam sinh mím chặt, không có biểu cảm gì đặc biệt, một tay nhét vào túi quần, bước đến trước mặt hai người. Trương Duyệt đứng bên cạnh đỏ mắt c*n m** d*** nhìn trộm cậu một cái, không kìm được mà hơi đỏ bừng mặt.
Thầy Lưu bước lên một bước, giọng nghiêm khắc: "Cả hai đến văn phòng thầy nói chuyện."
Hai người đi theo thầy, một là cô gái ấm ức vô cùng, người bên cạnh là chàng trai lạnh lùng.
Đám bạn trong lớp lập tức râm ran bàn tán: "Chuyện quái gì vậy? Ông Lưu này nổi tiếng là coi thi ngặt lắm, sao lại bỏ đề thi mà đi gọi hai người này đi nói chuyện vậy? Chắc có bí mật gì kinh thiên động địa gì rồi!"
"Một nam một nữ… Là bạn học chung lớp, có gì mà bí mật? Chắc lại là chuyện yêu sớm thôi nhể?"
Giang Dương Trạch vốn đã không ưa Trình Diệp, nay bắt được chủ đề, vừa hay lại có Kỷ Yên ở đây, cậu ta đắc ý cười to: "Cậu ta nhìn trúng loại như Trương Duyệt sao? Xem ra chẳng những đầu óc chập mạch mà mắt cũng lác lác mù mờ rồi, thế này cũng đói quá vớ đại rồi đấy nhỉ?"
Cậu ta cố tình tăng âm thanh, muốn nghe xem phản ứng của mọi người xung quanh như thế nào.
Lời vừa thốt ra, đám con trai trong lớp lập tức cười phá lên, giọng điệu lưu manh huýt sáo.
Nhưng cũng lúc ấy, một số cô gái trong lớp cảm thấy bất mãn.
"Giang Dương Trạch, cậu giữ mồm giữ miệng đi! Trương Duyệt thì có sao? Cậu có tư cách gì mà nói người khác chứ? Đồ đần!"
"Cậu!"
Từ Hiểu Tinh cau mày nói: "Đừng có cãi nhau nữa, vớ va vớ vẩn, là vì hai hôm trước tiền mà Duyệt Duyệt thu của lớp hôm trước bị mất, không phải yêu sớm như các cậu nghĩ đâu."
Từ Hiểu Tinh và Trương Duyệt rất thân thiết, mọi người không nghi ngờ gì, im lặng.
Trương Duyệt đã làm lớp phó đời sống suốt một năm, tính tình thẳng thắn, sống hướng nội, cần cù liêm chính. Mỗi cuốn sổ, mỗi khoản chi tiêu trong lớp đều được cô ấy ghi rõ ràng, trong suốt thời gian làm cán bộ chưa từng xảy ra sai sót nào.
Vậy mà bây giờ tiền của lớp lại bị mất, rồi thầy Lưu lại gọi Trình Diệp ra ngoài?
Liệu có phải có sự liên quan nào đó không?
"Không lẽ là… cậu ta lấy tiền của lớp ư?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!