Edit: Khanh Lam
Cơn mưa dần ngớt, dưới màn đêm, con đường lát gạch đá có hơi trơn.
Nửa người Trình Diệp ẩn mình sau góc tường, ngực cậu nóng bừng, mái tóc ướt đẫm chưa kịp lau lại bị những hạt mưa mát lạnh làm ướt thêm. Ngón tay cậu kẹp điếu thuốc, động tác thuần thục.
Trước kia, cậu đã từng trốn học, bỏ tiết, đánh nhau, làm đủ thứ chuyện hỗn loạn, chẳng ai dám cản cậu. Còn bây giờ, cậu đã sống yên ổn, ngoan ngoãn, nhưng vẫn có kẻ cắn chặt không tha.
Lúc nhìn thấy bài đăng đó, cậu đứng ở hành lang đông đúc, cất điện thoại, ấn nút khóa màn hình, tắt máy.
Cậu thậm chí còn thản nhiên vào phòng trà, rót đầy một chai nước ấm, trở lại lớp, đi ngang qua hành lang, có người chỉ trỏ về phía cậu. Chỉ cần vài giây, dư luận đã thay đổi, và chỉ trong vài giây đó đã đủ sức đả kích một người.
Chuyện như thế, cậu từng trải qua ở thành phố Ninh, cậu đã nghĩ rằng mình có thể bình thản đối mặt.
Cho đến khi tiếng sấm vang rền, cậu nhìn rõ người ngồi ở hàng ghế gần cuối, cô gái cúi đầu, tay che miệng, như thể lúc nào cũng có thể bật khóc.
Dù cách xa như vậy, cậu vẫn cảm nhận được nỗi buồn từ cô.
Trong lòng cậu như có một móng tay sắc nhọn đang gãi mạnh, như có ngọn lửa thiêu đốt những suy nghĩ lạnh lẽo, lần đầu tiên cậu cảm thấy có điều gì đó đáng sợ.
Cậu vội vã chạy vào mưa, không chờ được đến giờ tan học.
Cậu gần như chạy trốn trong hoảng loạn.
Nhưng cô lại chạy tới chỗ cậu, giống như bây giờ, mang theo ánh sáng, dịu dàng bước đến gần cậu.
Trong mắt cô luôn tràn đầy sức sống, thắp lên sức sống trong tâm hồn vốn như mặt nước chết của cậu.
"Đi với tớ."
Cô nói.
Dù con đường có gian nan, cậu vẫn sẽ bước về phía cô.Dưới ánh trăng nhạt, phía sau biệt thự, những tán cây rậm rạp che khuất hình dáng ngôi nhà, cô mò mẫm một hồi rồi đẩy cửa vào.
Đèn sáng lên.
Đó là một tầng hầm vuông vức, trang trí nội thất với tông màu ấm, trước cửa treo một hàng đèn lồng nhỏ, trong không gian mờ mịt toát lên vẻ ấm áp.
Sàn gỗ sạch sẽ như mới, có vẻ như luôn có người dọn dẹp. Trên tường treo đầy những bức ảnh cũ, dễ dàng nhận ra đó là ảnh thuở bé của Kỷ Yên từ khuôn mặt trái xoan với tóc đuôi ngựa. Tủ sách bên trái chất đầy những cuốn sách cũ, tủ bên phải là những món đồ chơi từ thuở trước. Giữa phòng có một chiếc ghế sofa rộng rãi, bên cạnh là đủ loại gấu bông đầy màu sắc.
Không khí tràn ngập hương thơm đặc trưng của thiếu nữ.
Trình Diệp do dự một chút, như thể đang bước vào nơi cấm kỵ của thiếu nữ khuê các.
Kỷ Yên không quan tâm đến cậu, cô lập tức đóng cửa sau lưng cậu lại.
"Vào ngồi đi." Cô bưng một ly nước ấm, uống một ngụm trước, hơi ấm dâng lên khiến cô cảm thấy thoải mái.
Lúc nhận ra Trình Diệp vẫn đứng sau, ánh mắt lạnh lùng của cậu quét qua.
"… Cậu cũng muốn à?" Cô ngừng lại một chút, nuốt nước bọt: "Chỉ có một cái cốc thôi. Hay là… cậu cố nhịn đi nhé?"
Cô l**m môi, cố gắng giải thích.
Trên tóc Trình Diệp còn đọng lại vài giọt nước, đôi mày cậu chau lại, cậu ngồi xuống với vẻ mệt mỏi, vai rũ xuống, tay chống lên đầu gối, cơ thể như đang buông xuôi.
Cậu chỉ để lộ sườn mặt cho cô thấy, nhìn qua có chút cô đơn, mãi lâu sau mới mở miệng.
"Không nhịn được, tớ khát."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!