Edit: Khanh Lam
Sau buổi họp phụ huynh, kỳ thi cũng đến gần.
Bầu trời thành phố Vân như bị phủ một lớp màn xám đen, những đám mây u ám như sắp vây kín bầu trời, báo hiệu một cơn mưa giông dữ dội sắp ập đến.
Không khí ngột ngạt tràn vào phòng, lại chẳng hề làm gián đoạn những cuộc trò chuyện rì rầm của các bạn học.
Giữa giờ tự học buổi tối, hơi ấm từ hệ thống sưởi làm đầu óc Kỷ Yên hơi lâng lâng, bên tai cô là những tiếng xì xào ríu rít.
Chiếc áo khoác của cô treo phía sau ghế, đôi giày tuyết màu hồng đá nhẹ vào chân ghế của đồng chí Văn Dương bên cạnh: "Ê, mở cửa sổ ra đi."
Lúc này, Văn Dương đang cúi đầu chăm chú vào điện thoại, chậm chạp kéo cánh cửa sổ ra.
Lý Tịnh Tuyết quay lại, thấy mặt Kỷ Yên đỏ bất thường thì lo lắng hỏi: "Cưng ơi, cậu không khỏe à?"
Bất ngờ, một tia sáng trắng lóe lên ngoài cửa sổ, tiếp theo là một tiếng nổ lớn xé toạc bầu trời, phá vỡ sự yên tĩnh trong đêm đen.
Ngay lập tức, các cô gái bắt đầu tụ lại, la hét, có những người hoảng loạn chen nhau lùi về phía sau.
Kỷ Yên hơi run lên, cố gắng kìm nén cảm giác bất an trong lòng, nói: "Không sao đâu, có lẽ trong lớp ngột ngạt quá, mở cửa sổ ra sẽ dễ chịu hơn."
"Vãi chưởng!" Cửa sổ đã kéo hơn phân nửa, Văn Dương đột ngột rụt tay lại, hét lên một tiếng rồi lại vội vàng hạ giọng: "Không thể nào…"
"Cậu hét lớn vậy làm gì?" Lý Tịnh Tuyết hơi khó chịu.
Mắt Văn Dương vẫn chăm chú vào điện thoại, ngón tay lướt xuống màn hình, nét mặt càng lúc càng căng thẳng.
Chỉ trong một thoáng, cậu ấy ngẩng đầu lên, nhìn vội về phía Kỷ Yên.
Không chỉ riêng Văn Dương, cả lớp 3, những học sinh vừa rồi còn đang cười đùa giờ đây dường như bị tiếng sấm đánh cho chết lặng, không ai dám lên tiếng.
Giữa những ánh sáng chớp nhoáng, không khí trở nên lặng ngắt như tờ.
Kỷ Yên chỉ cảm thấy tiếng tim mình vang vọng.
Một cảm giác bất an nặng nề bao trùm, như thể sắp có gì đó siết chặt lấy cổ họng cô.
Cảm giác này quen thuộc quá, vì kiếp trước cô cũng từng đứng tại nơi này, nghe được tin dữ lạnh người…
Cô nheo mắt, cố gắng đè nén cảm giác bất an vô cớ, đưa tay về phía Văn Dương: "… Hét cái gì vậy? Đưa điện thoại cho tớ xem nào."
Trong lúc nói, tay cô đã bắt đầu run nhẹ. Lý Tịnh Tuyết nhận ra có điều gì đó không ổn, vội vàng chạy tới giật lấy điện thoại.
"Chờ chút đã…" Lời nói của Văn Dương bị ngắt quãng giữa chừng.
Lý Tịnh Tuyết vội vàng nhìn qua, nét mặt cô ấy đột nhiên tối sầm, mặt mày u ám đưa điện thoại cho Kỷ Yên, đồng thời nắm lấy tay cô, lo lắng nói: "Pháo Hoa, cậu…"
Nền trắng, chữ đen, mỉa mai cùng cực.
Chỉ trong một khoảnh khắc, một tiếng nổ lần nữa vang lên, ánh sáng trắng lại lóe lên.
Mặt Kỷ Yên đột nhiên trắng bệch, tay cô mềm nhũn, suýt nữa đã ngã quỵ xuống, cô vội vàng lấy tay che miệng lại…
Những điều chưa xảy ra trong kiếp trước giờ lại dâng trào trong lòng cô như dòng nước ngầm cuồn cuộn.
Trên diễn đàn của trường trung học số 6, một bài viết hóng hớt vừa được đăng tải: [Sốc!! Học sinh ưu tú đạo đức tốt của trường trung học số 6 bị lộ là con trai của kẻ giết người mắc bệnh tâm thần!!!]
Nhiệt độ thảo luận tăng vùn vụt, bài viết lập tức chiếm lĩnh trang đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!