Chương 36: (Vô Đề)

Trans: Tus

Tháng Mười Hai ở thành phố Vân, gió tuyết phủ kín trời.

Trong lớp học bật máy sưởi ấm, cửa kính mờ hơi nước. Lâu lâu có bông tuyết rơi trên cành cây ngoài cửa sổ, liền khiến vài người lơ đãng phải liếc nhìn vài giây. 

Lúc này, Kỷ Yên đã khoác lên mình chiếc áo phao dáng dài màu vàng nhạt, đôi găng tay và khăn quàng cổ màu kem lặng lẽ đặt một bên lò sưởi, cô chống tay lên má, mơ màng buồn ngủ.

Thầy Lưu đứng trên bục giảng nói thao thao bất tuyệt, giảng bài vô cùng dạt dào cảm xúc, tiện miệng điểm danh mấy tên lão làng: "Có vài em học sinh dạo gần đây bài tập cũng không thèm nộp mà có nộp thì cũng là làm qua loa cho có… Suốt ngày không chịu học hành cho tử tế, thế này thì có xứng đáng với bố mẹ các em – những người vất vả nuôi các em ăn học không?!"

"À suýt nữa quên mất, tiện đây thầy thông báo một chuyện quan trọng. Chiều thứ bảy tuần này lớp mình họp phụ huynh. Nhớ về nhà báo lại rõ ràng, người thân nào tới cũng được, nhưng nhất định phải có người tham dự!"

Bên dưới, tên lão làng Văn Dương vẫn đang hăng say chơi game cùng mấy nam sinh khác: "Xông lên đi chứ! Làm cái quần què gì thế! Mấy đứa thỏ đế này, sao các cậu lại trốn sau lưng tôi thế hả?!"

"Văn Lợn, Trương Quế Phương của cậu sắp tái xuất giang hồ rồi đấy." Kỷ Yên nhướng mày trêu.

Lý Tịnh Tuyết chớp mắt: "Không phải là Lý Quế Phương à?"

Văn Dương nhếch môi cười gian: "À không sao, đến lúc đó tớ nói bố mẹ tớ đi công tác hết, thật sự không thể tới được. Tớ còn giữ sẵn giấy xin phép ở chỗ làm của mẹ. Với kỹ năng giả chữ ký đã luyện mấy chục lần của tớ thì đảm bảo không ai phát hiện. Ngay cả thầy Lưu cũng không nhìn ra đâu."

Chưa dứt lời, thầy Lưu trên bục lạnh lùng nói thêm: "À đúng rồi, họp phụ huynh lần này không được xin nghỉ! Đặc biệt là mấy em vừa bị tôi điểm danh!"

Lý Tịnh Tuyết lập tức tiếp lời: "Báo ứng đến nhanh như cơn lốc vậy đó…"

Dường như có âm thanh "bốp bốp" của gió tát vào mặt.

Khóe miệng Văn Dương giật giật, cố gắng giữ nụ cười: "Không sao không sao, chuyện nhỏ, chỉ cần mẹ tớ không biết là ổn thôi."

Thầy Lưu uống một ngụm nước trong ly trà, môi mấp máy một lúc rồi thong thả nói tiếp: "Còn nữa, hôm nay lúc hết tiết tôi đã gọi điện trao đổi với các phụ huynh tình hình học tập của các em gần đây, mẹ của bạn Văn Dương còn đặc biệt nhấn mạnh sẽ tích cực tham gia buổi họp sắp tới. Bà ấy còn hy vọng sau này nhà trường sẽ tổ chức thêm nhiều hoạt động như thế này.

Hành động phối hợp với nhà trường quan tâm cẩn thận tới con em mình như vậy làm tôi thực sự cảm động…"

Khuôn mặt Văn Dương lập tức đông cứng, môi mấp máy: "… Mẹ của ai cơ? Ai tích cực tham gia cơ??"

Lý Tịnh Tuyết đọc lại không sai chữ nào: "Mẹ của bạn Văn Dương."

"Trời đất ơi!!!!" Văn Dương siết chặt nắm tay, hét lớn:

"Lưu Quế Phương có thể đừng phiền như thế nữa được không?!"

Thầy Lưu bị dọa giật mình bởi tiếng hét, loạng choạng suýt nữa bị ngã khỏi bục giảng: "Văn Dương! Em hét lên cái gì vậy?! Đây là giờ học đấy! Muốn lên văn phòng tôi nữa không?!"

Cậu bạn mặt đỏ như gấc, run rẩy đứng im, chỉ có lỗ mũi là vẫn phì phò như con trâu.

Kỷ Yên khẽ vén tóc mái, ánh mắt long lanh chớp chớp, chậm rãi nói: "Ồ… thì ra mẹ cậu ấy tên là Lưu Quế Phương."

Lý Tịnh Tuyết: "???"

Văn Dương: "???"

Cậu ấy đang quan tâm cái trọng điểm khỉ nào vậy?  Cái lối suy nghĩ kỳ cục gì vậy chứ???Tối thứ Sáu, sau giờ tự học.

Vì rời đi giữa chừng ở hôm sinh nhật trước đó, Kỷ Yên đã bị bố mình – Kỷ Vĩnh Xương – mắng suốt nửa tiếng, cuối cùng lại phải giao nộp điện thoại cho thầy Lưu.

Trong văn phòng sáng ánh đèn trắng, thầy Lưu đeo kính lão, vừa nghe thấy là đích thân Kỷ tổng gọi đến xin phép là liền liên tục gật đầu nói mấy tiếng được, cúp máy xong, ông ấy quay sang nói với Kỷ Yên vài câu đầy chân tình:

"Kỷ Yên, thầy hiểu sơ qua tình hình nhà em. Bố em vừa gọi điện cũng nói rõ hoàn cảnh đặc biệt của em. Dù lần này không thể đích thân tham dự họp phụ huynh, nhưng thầy tổ chức cuộc họp không phải để có kết quả gì to tát… Thầy chỉ mong các em biết trân trọng thời gian còn ngồi trên ghế nhà trường, cố gắng học hành, sau này thi được vào ngôi trường mà mình mong muốn."

"… Thầy biết mẹ em mất đã để lại cú sốc lớn, học kỳ này cũng sắp kết thúc rồi, gần đây thầy cũng chưa gọi em nói chuyện lần nào. Nhưng với thành tích hiện tại của em, thầy sợ là… muốn vào trường trọng điểm sẽ hơi khó đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!