Trans: Cíu pé T.T
Kỷ Yên từ trước đến nay luôn có tính cách mạnh mẽ, cô không dễ dàng thể hiện sự yếu đuối trước mặt người ngoài.
Lúc này, cổ cô bị một đôi tay thô ráp nắm chặt, toàn thân như mất hết sức lực, hơi thở khó khăn, trong khi tay còn lại không còn chút sức lực nào.
Thế nhưng ánh mắt của cô vẫn bình tĩnh như vậy, như thể không có gì có thể kích động sự tức giận của cô.
"Đừng xem thường tao, biết tao học được cái tính ngang ngược này từ đâu không?" Đậu Húc Nhiên nhìn lướt qua khuôn mặt xinh đẹp của cô, tăng thêm sức mạnh, môi gần sát, tư thế mờ ám, chăm chú quan sát phản ứng của cô.
Kỷ Yên cau mày chán ghét, cảm giác ghê tởm, không thể nhúc nhích, chỉ nghe thấy giọng khàn khàn của cậu ta vang lên.
"Mọi chuyện đều là do cái tên Trình Diệp mà mày luôn nghĩ tới… Mày nghĩ nó trong sạch lắm sao? Hồi trước nó ở thành phố Ninh dẫn đầu đánh nhau đến mức không cần mạng, con mẹ nó còn không ít lần làm hại người khác, nó còn thối nát gấp nghìn lần, gấp trăm lần tao… Người như nó, mày bảo sao lại có người thích nó? Hả?"
"Lời khuyên chân thành cho mày, mau tránh xa nó ra, Trình Diệp nó không phải là người tốt lành gì đâu."
Người tốt, người xấu khỉ gì chứ?
Cô chưa bao giờ lãng phí thời gian suy nghĩ về vấn đề này, chỉ cần sống tốt trong kiếp này, được thấy cậu còn sống sờ sờ đứng trước mặt mình đã là đủ lắm rồi.
Đậu Húc Nhiên lại gần, nhìn thấy sự run rẩy nhẹ trên lưng cô, hơi thở của cậu ta đã gần sát tai cô. Cô gái nhỏ nhắn, làn da mềm mại như cánh hoa, khiến người ta muốn nếm thử.
Kỷ Yên thở gấp, cảm giác buồn nôn dâng lên trong lòng: "Thả… ra…"
Thời gian như bị ai đó bất chợt ấn nút tạm dừng, tiếng gió gào rít bên tai, đèn neon trước mắt đột ngột tắt đi một giây, mùi hương cây tùng thoang thoảng xộc thẳng lên mặt.
Chỉ trong một khoảnh khắc, có một vật chạm vào góc áo, kéo mạnh cô ra.
"Aaaaaa!!!" Là tiếng kêu hoảng hốt của những người xung quanh.
"Ầm."
Đậu Húc Nhiên vừa buông tay đã bị đẩy mạnh vào tường, chiếc mũ bị đánh rơi xuống đất, sau gáy vang lên một tiếng động lớn.
Mọi thứ im lặng trong vài giây, trước khi những tên đàn em phản ứng lại thì chỉ thấy một nam sinh mặc áo phông đen, cánh tay lộ ra với những gân xanh nổi lên, chỉ một bàn tay đã hung hăng ép người kia lên tường. Gió lướt qua chiếc cằm căng cứng của cậu, nhưng không thể thổi tan được sự hung hăng dày đặc đang hòa vào bóng tối trên người cậu.
Cậu nghiêng đầu.
Khuôn mặt góc cạnh rõ nét, môi mỏng khép chặt, đôi mắt đỏ như máu, lạnh lùng như ác thú đang săn mồi như con sói đơn độc đang tìm kiếm thức ăn. như con chim ưng đang ngắm nghía con mồi từ xa, ánh nhìn nhẹ nhàng quét qua như sóng đen đang cuồng cuồng.
Giống như có một bàn tay đẫm máu mọc ra từ cổ họng thắt chặt lấy dây thần kinh, mạnh mẽ đến mức khiến người ta không thể động đậy.
Toàn thân người này tràn đầy khí huyết, người này hoàn toàn điên rồi.
Đậu Húc Nhiên sau cú va chạm khiến đầu óc choáng váng, nhìn rõ gương mặt điên cuồng của người đứng trước mặt, đột nhiên nở nụ cười ác ý: "Anh họ, là tôi, Hạo Nhiên đây mà."
Cậu ta nói.
Như một người bệnh nặng vô phương cứu chữa, nụ cười trên môi là sự khoái chí trong đêm tối, những chiếc răng trắng sáng lóe lên.
Bệnh rồi, điên rồi.
Đúng là điên rồi, không ai bình thường cả, cả hai người đều điên hết rồi!
Một số đàn em bước lùi lại đầy sợ hãi, không dám tiến lên.
…
"Anh họ, em rất ngưỡng mộ anh, họ đều bảo anh là kẻ bướng bỉnh không biết điều, nhưng em lại cảm thấy anh rất tốt, sao anh có thể ăn chơi suốt ngày mà lại có thể học giỏi đến thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!