Trans: Tus
Chỉ trong một tuần ngắn ngủi, Đậu Húc Nhiên đã nhanh chóng nổi danh trong trường trung học số sáu. Nhờ gương mặt ngạo nghễ và tính cách kiêu căng ngông cuồng, cậu ta chỉ cần ngoắc tay một cái là thành công thu về một đống fan nữ mê mẩn. Trong đó, không thiếu những cô nàng trước đây còn ngày ngày la hét sẽ yêu Diệp Diệp cả đời nay đã quay đầu theo cậu ta.
Trên diễn đàn trường, các bài đăng đang được truyền tay nhau với tốc độ chóng mặt.
[Bài bình chọn: Các chị em ơi! Trận chiến nam thần trường trung học số sáu, ai mới là tình yêu thật sự của các bạn?!]
Không ngoài dự đoán, Trình Diệp và Đậu Húc Nhiên lần lượt chiếm vị trí thứ nhất và thứ hai.
Bên dưới có người bắt đầu cà khịa:
[Lớp 11-3 là lớp học thần tiên gì vậy? Nam thần, nữ thần của trường ta đều tập trung hết ở đây, còn chừa lại gì cho chúng ta?]
[Gõ đầu chó: …Tôi vẫn bỏ phiếu cho Trình Diệp, lần trước trong lễ kỷ niệm trường, màn xuất hiện của cậu ấy thực sự khiến tôi choáng ngợp. Công tử tài sắc vẹn toàn, chắc chính là kiểu thần tiên như vậy đó!]
[Wahaha Vui Vẻ: Đương nhiên phải bầu cho Nhiên Nhiên của chúng ta rồi! Kiểu sói con cool ngầu này hợp gu tôi nhất!]
[Đừng lên tiếng để chủ thớt một mình ngượng ngùng: Đây là câu hỏi gì thế? Trẻ con mới chọn một trong hai, người lớn như tôi tất nhiên là phải lấy hết!]
[Giấu tên A: Không ai ship couple Diệp – Nhiên sao? Diệp Diệp với Nhiên Nhiên một đôi, để nữ thần của chúng ta độc thân xinh đẹp không thích hơn à?]
[B: … Tin vỉa hè, nghe nói Trình Diệp là anh họ của Đậu Húc Nhiên đó!]
[Lầu trên nói thật hay đùa thế? Couple anh em? Có vẻ có vị đó nha!]
…
Buổi trưa ồn ào huyên náo, Kỷ Yên lướt xem diễn đàn trường một cách chán chường.
Gì chứ, hai người này có gì mà so sánh? Một người trên trời, một người dưới đất, dùng ngón chân cũng nghĩ ra nên chọn ai mà!
Cô dứt khoát bỏ phiếu cho Trình Diệp, sau đó tắt điện thoại.
Rồi lại quay đầu nhìn về phía chỗ ngồi gần cửa sổ, Trình Diệp không có ở đó, nhưng ngăn bàn của cậu vẫn chất đầy thư tình, đến mức gần như bị nén chặt như một cái sandwich ép, nhiều đến mức sắp không nhét nổi nữa.
Từ sau lần nửa đêm chạy đến nhà người ta quậy một trận, còn nằm trong lòng người ta ngủ ngon lành, cô mới đọc lại tiểu thuyết và phát hiện hành vi của mình được liệt vào một trong ba kiểu bám dính dai dẳng kinh điển của con gái.
Hơn nữa, những lời cô nói lúc người ta chưa tỉnh táo, còn bị mô tả bằng bốn chữ: Mặt dày vô sỉ!
Kỷ Yên lập tức cảm thấy hụt hẫng, dạo này cô không dám nói chuyện với Trình Diệp, nhưng lại rất nhớ những ngày có thể chọc ghẹo cậu.
Lúc này, Lý Tịnh Tuyết nhắn tin nhờ cô mua hộ chai nước mang đến phòng phát thanh, Kỷ Yên ngay lập tức trả lời "OK" rồi bước ra khỏi lớp.
Nhìn theo bóng lưng thanh thoát mảnh mai của Kỷ Yên phía trước, những tiếng cười trêu chọc ồn ào của đám nam sinh và nữ sinh ngoài hành lang chợt ngừng bặt trong thoáng chốc. Nhưng chỉ một giây sau, Đậu Húc Nhiên lại nở nụ cười ngông nghênh, đôi mắt đen xám lóe sáng, không biết đang nghĩ gì.
*
Văn Dương vừa nhấc tay, chuẩn bị ném một cú ba điểm thì đã bị gọi ra sân, uể oải nhận nhiệm vụ trực nhật khu sân sau của trường do lớp trưởng giao.
Đậu Húc Nhiên huýt sáo một tiếng đầy lưu manh, thay thế vào sân. Cả sân bóng rổ lập tức sôi sục, ban nãy đám người kia còn ỉu xìu như mấy cọng giá phơi héo, giờ bỗng chốc đều tràn đầy sức sống.
Thôi nào, đội hình chủ lực đã đi hết, vậy mà đám người này lại xúm vào cổ vũ một thằng dự bị, có bị điên không vậy?
Văn Dương lau mồ hôi ướt nhẹp trên đầu, bực bội đi sang hướng khác, tình cờ gặp người chuẩn bị trực nhật cũng đang đi về cùng hướng.
"Ê, Trình Diệp, lát nữa cậu quét sân hay lau cửa sổ?" Cậu ấy gọi Trình Diệp lại.
Trình Diệp trông lúc nào cũng trầm tĩnh như mặt nước hồ mùa thu: "Tùy cậu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!