Chương 3: (Vô Đề)

Trans: Tú nè 

Tiết thể dục lớp ba, vào một ngày nắng hiếm hoi, từng sợi nắng chiếu xuống, khiến cho cả trường trung học số 6 đều tràn đầy sức sống.

Đa số mọi người đều giống như được tiêm thêm máu, vô cùng phấn khích, đám nam sinh tụ tập thành một đám cùng nhau luyện tập, mấy ngày sau sẽ có trận đấu bóng rổ của khối.

Giang Dương Trạch là ủy viên thể thao của lớp họ, cũng là thành viên của đội bóng rổ trường, vài cú ném 3 điểm vào rổ với vẻ đẹp trai rạng ngời khiến cho các cô gái xung quanh la hét cổ vũ không ngừng.

Kỷ Yên không thích tiết thể dục, nhưng vẫn bị Lý Tịnh Tuyết kéo đến đây hòa vào cuộc vui.

Nữ sinh có dáng người thướt tha, mặc lên một chiếc quần thể thao, khiến cho đôi chân dài càng thêm nuột nà, vừa trêu đùa vừa quyến rũ, đi đến đâu cũng đều là trung tâm của sự chú ý.

Giang Dương Trạch nhìn thấy Kỷ Yên, lập tức liền đứng hình.

Văn Dương vỗ cậu ta: "Anh em, cậu giữ bóng để đẻ trứng à? Nhanh ném đi chứ!"

Trong tay Giang Dương Trạch đều là mồ hôi, nữ sinh xinh đẹp như hoa đang nhìn, cậu ta liền cảm thấy đứng ngồi không yên, vừa ném quả bóng đi, quả bóng trực tiếp bay bổng lên theo vòng cung, vậy mà cứ thế bay thẳng ra ngoài sân.

"Cẩn thận kìa!!" Có người hét lên.

Lời chưa dứt, bóng rất nhanh đã rơi xuống, một đường lăn tới chân của cậu nam sinh.

Kỷ Yên nhìn theo hướng đó, khoảng cách vài mét, cô có thể nhìn thấy đôi mắt đen trống rỗng của Trình Diệp.

Dường như thế giới ồn ào và chen chúc kia chẳng hề liên quan gì đến cậu.

Cậu đứng ở đó, thờ ơ nhìn mọi thứ, không chút cảm xúc.

"Này bạn mới, nhặt hộ quả bóng ném qua đây với! Cảm ơn nhé!"

Đôi mắt đen của cậu không chớp, hàng mi dày cụp xuống, che đi sự mất kiên nhẫn nhất thời, không thèm nhìn ai, chân vừa cử động liền xoay bước rời đi.

"Ai da cái cậu này sao thế chứ?" Kỷ Yên vẫn đang nhìn, Giang Dương Trạch không muốn làm mình khó xử, cậu ta có chút khó chịu.

Văn Dương nhanh chóng giữ chặt cậu ta: "Bỏ đi bỏ đi, tớ đi nhặt."

Văn Dương chạy vài bước qua đó, nhặt quả bóng lên, liếc nhìn bóng lưng cao lớn của Trình Diệp, ánh mắt trở nên kỳ lạ.Dưới ánh nắng, bóng lưng của cậu khá gầy, bước đi thì lại rất nhanh.

Bước đi không mục đích, rảo bước đến sau nhà kho, Kỷ Yên dịu dàng ngồi xổm ở trong đó, trong tay đang cầm gói chân giò hun khói màu xanh, khóe mắt hơi cong, khuôn hàm mềm mại.

Cô đang đút cho một bé mèo hoang màu cam ăn.

Bé mèo nhìn rất nhỏ, âm thanh phát ra đều rất nhỏ nhẹ, thỉnh thoảng, chiếc lưỡi của nó l**m một đường lên cổ tay mềm mại của cô, trên nền da trắng mịn mềm mại có thế thấy rõ những mạch máu uốn lượn dưới da.

Nữ sinh trong bộ đồng phục học sinh đơn giản có dáng người thanh tú, mái tóc đen mượt, dáng người mảnh khảnh khi ngồi xổm xuống. Cô nhìn bé mèo, giữa hàng lông mày đều là ý cười, cong cong như vầng trăng lưỡi liềm.

Khiển cho người khác gần như không thể rời mắt.

Kỷ Yên không quay đầu lại: "Cậu đến rồi à."

Không chút ngạc nhiên.

Cứ như thể đã đoán ra được cậu sẽ xuất hiện.

Trình Diệp thu lại ánh nhìn, tới phía sau nhà kho, đơn giản là bởi vì ở đây rất yên tĩnh.

Bây giờ chỗ yên tĩnh này cũng đã bị người trước mặt chiếm giữ.

Cậu nhấc bước định rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!