Trans: Tus
Từ sau khi buổi lễ kỷ niệm trường bị dừng lại giữa chừng, đã có tin đồn lan truyền khắp nơi, có người nói là do ai đó trong lớp bên cạnh thầm thích Kỷ Yên, bình thường thích dở trò trêu chọc chơi khăm mọi người. Lại có người nói sân khấu kịch đó không bình thường, bị ma ám, nghe nói mấy năm năm trước có trường trung học biểu diễn ở đây, nữ chính sau đó đã trở nên thần kinh không bình thường.
Tóm lại lời đồn đại đang được lưu truyền, bạn sẽ không bao giờ biết được giây tiếp theo sẽ biến thành thể loại nào.
Sau giờ nghỉ trưa ngày thứ sáu, mọi người đều trông có vẻ mệt mỏi, Kỷ Yên nằm gục trên bàn nửa ngủ nửa tỉnh, vài chàng trai ngồi bàn trước đang tụ tập vừa coi video gì đó vừa cười khúc khích.
Trình Diệp ngồi ở hàng ghế cuối gần cửa sổ, đeo tai nghe một bên, cúc áo cài kín đến tận cổ, vẫn giữ vẻ mặt như thể không học là sẽ chết, vẫn miệt mài chìm trong đống bài tập trước mặt.
Phía bên kia, Lý Tịnh Tuyết đang lén đọc tiểu thuyết thể loại mary sue kiểu tổng giám đốc bá đạo thích tôi ở dưới ngăn bàn, thỉnh thoảng cô ấy che miệng kích động nhéo cánh tay Văn Dương, đôi khi lại bĩu môi, mũi giật giật, khóc nức nở.
Văn Dương nhíu mày nhìn cánh tay thâm tím của mình, rồi lại liếc nhìn người bạn cùng bàn đa cảm của mình, chỉ muốn nói hai chữ: Quá ngầu.
Xung quanh ồn ào cho đến khi lão Lưu xuất hiện trên bục giảng và vỗ tay hai cái: "Được rồi, các em học sinh, im lặng! Sắp vào tiết rồi, nghe tôi nói trước đã!"
Dưới lớp, tiếng người líu ríu, không có ai thực sự muốn nghe thầy ấy nói.
Thầy Lưu bình thản tiếp tục: "Lớp chúng ta lại có một bạn học mới chuyển đến." Thầy ấy vừa quay đầu lại định gọi người thì đã thấy cậu ta chủ động bước lên bục giảng.
Cậu bạn bước với dáng vẻ cà lơ phất phơ, mặc đồ đen, toát lên vẻ lêu lổng. Khuôn mặt điển trai đó của cậu ta đối diện với các bạn trong lớp, cằm hơi ngẩng lên, không có vẻ gì là e ngại, nở một nụ cười rất kiêu ngạo về phía các bạn nữ ở hàng ghế đầu: "Chào mọi người, tôi tên là Đậu Húc Nhiên, hy vọng chúng ta có thể hòa thuận với nhau trong thời gian học chung này."
Đôi mắt của cậu ta, vì đứng cách xa, nên chỉ có thể nhìn ra được đại khái đường nét; đó là một đôi mắt hoa đào sáng ngời, hơi xếch lên, rất giống với mắt của Trình Diệp.
Vừa nói cậu ta vừa mỉm cười quyến rũ như những bông hoa mùa xuân, ánh mắt ấm áp.
Dưới lớp mọi người ngay lập tức vỗ tay khen ngợi.
Các cô gái trong lớp thì thầm: "U là trời, các cậu nghĩ cậu ta là kiểu sói con hay cún con đây nhỉ??"
"Nhưng tớ thấy cậu ta không đẹp bằng Trình Diệp…"
"Lạy cậu luôn ấy biết bằng lòng đi được không hả, Trình Diệp đó mà gọi là đẹp à? Đó là kiểu thần thái không thể với tới được đó được không hả?! Đừng tham lam nữa, nhìn cậu này thêm nhiều chút là đủ rồi…"
"Ê ê ê vừa rồi có phải cậu ấy vừa mới cười với tớ không?! Cậu mau véo tay tớ đi tớ đang mơ có phải không!!"
Kỷ Yên không kiên nhẫn mở mắt nhìn, rồi thấy Đậu Húc Nhiên chỉ liếc qua cô một cái, ánh mắt nhìn qua tất cả mọi người đều chẳng có gì đặc biệt, nhưng khi nhìn thấy cậu bạn nam ngồi trong góc phòng, người không hề ngẩng đầu, nét mặt của Đậu Húc Nhiên ngay lập tức thay đổi trở nên khó lường.
Cô cảm thấy ngứa ngáy như có hàng nghìn con kiến bò trên da mình, cô nhìn thấy trong mắt Đậu Húc Nhiên một tia lửa lóe lên trong khoảnh khắc, như lửa củi bùng cháy, ánh sáng bùng lên, khuôn mặt thay đổi vô cùng khó đoán, cuối cùng dừng lại với một nụ cười sâu xa.
"Em tự tìm chỗ ngồi cho mình đi, sắp vào tiết rồi, tan học rồi đi nhận đồng phục sau." Thầy Lưu rõ ràng không quan tâm đến Đậu Hạo nhiên như đã từng với Trình Diệp, lí do là vì Đậu Húc Nhiên ở trường cũ suốt ngày tụ tập gây sự đánh nhau, không tiếp tục học được nữa, cuối cùng phải nhét tiền để được vào trường này.
Càng nhiều học sinh khiến người ra đau đầu thì việc học sẽ càng nhiều vấn đề khó khăn.
Đậu Húc Nhiên thản nhiên "Dạ" một tiếng, không chút do dự đi về phía cửa sổ, khi quần gần chạm vào góc bàn, cậu ta đột nhiên dừng lại.
Không ai có thể nhìn ra biểu cảm của Trình Diệp lúc này, cằm cậu căng cứng, tay siết chặt chiếc bút bi, các đầu ngón tay trắng bệch không nhúc nhích.
Ngoài cửa sổ bỗng nhiên có tiếng cười đùa, tiếng cười lập tức át đi âm thanh thoáng qua dưới mái tóc.
Trình Diệp từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thấy gương mặt vặn vẹo của Đậu Húc Nhiên, nụ cười cười toe toét làm cho gương mặt cậu ta càng thêm dữ tợn, tựa như có một tia cuồng loạn điên rồ trong đó, sau đó Đậu Húc Nhiên cười lớn trước mắt mọi người: "Lâu rồi không gặp, anh họ."
"Rắc." Đó là tiếng chiếc bút bi trong tay Trình Diệp bị gãy.
Đậu Húc Nhiên đã đi xa, dừng lại ở ghế phía sau Kỷ Yên, vứt balo xuống, vắt chân lên và bắt đầu xem điện thoại.
Một lúc lâu sau, Trình Diệp mới chậm rãi ngẩng đầu lên, sắc mặt tái nhợt, trong đôi mắt như ngọn núi muốn đổ sụp, đất sắp nứt, không còn chút sức sống.
Thầy Lưu cầm giáo án đi vào: "Vào lớp rồi, các em có nghe thấy tiếng chuông vào học không? Đừng ngủ nữa, nhanh lấy sách ra học nào!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!