Trans: Tus
Kỷ Yên cảm thấy Trình Diệp đã thay đổi.
Mặc dù đối với cô vẫn cứ yêu ghét chẳng rõ ràng, nhưng cậu dường như không còn là chàng hoàng tử nhỏ u ám như kiếp trước nữa. Ban đầu, cô cứ nghĩ cậu là một con cừu non yếu đuối, cần người khác quan tâm chăm sóc, ai ngờ lại là một con sói đội lốt cừu – miệng thì "đừng chạm vào tôi, đừng để ý tôi, đừng làm chướng mắt tôi", nhưng hễ ai chọc vào thì đừng trách ông đây trêu ghẹo lại.
Tối hôm qua, sau khi cậu buông ra câu "Cứ tiếp tục trêu đi", Kỷ Yên ngẩn ra ba giây, sau đó vùi đầu vào chăn, biến thành một con rùa rụt đầu đúng nghĩa. Mà con rùa này, tay chân chậm chạp, đến khi ngóc đầu ra khỏi chăn thì trời đã sáng trưng.
Kim phút, kim giờ trên đồng hồ treo tường vẫn đều đặn chạy.
Cô sắp trễ học rồi!
Kỷ Yên vội vàng rửa mặt, mở cửa, phát hiện chăn trên ghế sofa đã được gấp gọn gàng, rèm cửa được vén lên, cửa sổ mở một nửa, ánh mặt trời rực rỡ tràn vào, cả căn phòng yên tĩnh lạ thường.
Mà chẳng thấy bóng dáng cái tên đàn ông khốn kiếp kia đâu! Đi mà không gọi cô dậy, còn ra dáng bạn học nữa không hả?!
May thay, trên bàn ăn vẫn còn một ly sữa và một ổ bánh mì giá ba đồng rưỡi, rõ ràng là cậu đã hào phóng đến mức móc cả lương thực trong kho của mình ra cho cô. Một tờ giấy đặt bên cạnh, vẫn là nét chữ bay bổng quen thuộc của cậu hiện ra.
[Ăn xong thì đến trường.]
Biết rõ cậu luôn kiệm lời, Kỷ Yên xé vỏ bao, cắn hai miếng bánh mì ba đồng rưỡi rẻ tiền. Ờm… Chẳng có tí động lực nào để tiếp tục ăn, nhạt nhẽo như nhai sáp vậy… Cô tức giận mở tủ lạnh, bên trong chất đầy đồ ăn, nào là đồ ăn nhanh các loại, đủ để làm cô hoa mắt.
Cô thấy bất công, rõ ràng có sandwich giăm bông ngon hơn, sao cậu không nỡ lấy ra cho cô chứ?!
Sao đời này cậu lại keo kiệt thế này?!
Cô giận dỗi ném tờ giấy xuống bàn, cứ như thể tát thẳng vào mặt cậu vậy.
Tờ giấy rơi xuống, lật sang mặt sau, trên đó có thêm một dòng chữ nhỏ.
[Không có tại sao, cậu sắp trễ rồi.]
Kỷ Yên: !!!
Không kịp than thân trách phận nữa, cô vội vàng xách cặp lên, lao ra khỏi cửa, vẫn không quên cầm theo ổ bánh mì đang ăn dở trên bàn.
Chạy được nửa đường, cô mới thấy có gì đó sai sai.
Không đúng!
Trình Diệp là con giun trong bụng cô sao??!
Sao cậu lại có thể đọc được hết suy nghĩ của cô vậy?! Tháng mười một, cái lạnh đã từ từ bao trùm khắp thành phố Vân, đôi khi gió ào ào thổi đến, buốt đến mức rát da mặt.
Kỷ Yên ôm một quyển sách giáo khoa, đứng phạt nguyên một tiết học với đôi mắt thâm quầng.
Ừm… chuyện đã nằm trong dự liệu.
Chỉ có lão Lưu mới ngang ngược như vậy dám chống lại dòng chảy cuộc đời mà hô to tên cô: "Ra ngoài!!"
Lý Tịnh Tuyết lặng lẽ mặc niệm trong lòng cho cô ba phút: "Tội nghiệp Pháo Hoa của tớ, tối qua bị hành, sáng nay vừa đến lại bị lão Lưu hành tiếp, haizz…"
Văn Dương lập tức dựng thẳng tai lên: "Tối qua bị hành? Cậu nói Kỷ Yên á? Thôi đi, từ trước đến nay chỉ có chị Yên hành người khác, ai mà hành được chị ấy? Cậu lo bò trắng răng cái gì thế chứ?"
"… Thôi bỏ đi."
Lý Tịnh Tuyết lộ vẻ mặt "Cậu là heo nên tớ không đôi co với cậu".
"Thôi bỏ đi cái gì?" Văn Dương – người thường xuyên bị phạt đứng – lại bắt đầu nhai lại bài học kinh nghiệm: "Vừa rồi lão Lưu còn rất dịu dàng đó biết không? Cậu thử nhớ xem, mỗi lần thầy ấy đuổi tớ ra ngoài đều nói thế nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!