Chương 26: (Vô Đề)

Trans: Tui lười mà tui nể tui luông mà !!! ==! 

"Người tham gia biểu diễn của lớp ba đâu rồi, nhanh đến đây tập hợp, sắp lên sân khấu rồi!" Không biết ai đang hét lên.

Trình Diệp đứng thẳng dậy, bước vào cánh gà, Kỷ Yên đứng giữa đám đông, mỉm cười vẫy tay về phía cậu.

Bước chân của cậu càng thêm nhanh, giữa đám đông chen chúc, vành mũ của ai đó quệt mạnh ngang vai cậu rồi vội vã đi về hướng khác. Trình Diệp nghiêng đầu, mệt mỏi liếc mắt nhìn một cái.

Cậu trai đội mũ bóng chày màu đen với cái vành thấp bị ép xuống rất thấp, cơ thể cậu ấy không cao lắm, cậu ấy mặc quần dài tay đen đơn giản, cánh tay của cậu ấy hơi rủ xuống, và hình dáng của cậu ấy trông rất giống một người.

Trình Diệp đứng ngơ ra một lúc, cổ họng bất giác căng cứng.

"Trình Diệp? Trình Diệp! Cậu ngẩn ra làm cái gì vậy, sắp lên sân khấu rồi!"

Giọng nói nhẹ nhàng thanh thuần của Kỷ Yên giúp cậu định thần lại, Trình Diệp thu lại ánh mắt, cùng người đó đi về phía trước.

Yết hầu khẽ động, khóe môi nhịn không được mà nhếch lên cười, cậu đang nghĩ gì vậy chứ? Sao ở thành phố Vân mà lại đụng phải cậu ấy…

"Haiz, hai cậu có căng thẳng không?" Lý Tịnh Tuyết ôm lấy cánh tay lộ ra bên ngoài, thấp giọng hỏi.

Văn Dương nhướng mày: "Nhìn là biết cậu là tấm chiếu mới rồi, chút xíu thế này đáng gì đâu chứ?"

Kỷ Yên có chút nực cười: "Văn Lợn thế sao chân cậu run dữ vậy?"

"Em…" Văn Dương trong phút chốc không tìm được cách diễn đạt, lại bắt gặp ánh mắt trêu chọc của Lý Tịnh Tuyết, bị trêu chọc, cổ đã đỏ lên như gà tây: "Chị, em là bị lạnh, lạnh quá mà, ui hai người không lạnh hả???"

"Lạnh hả?" Kỷ Yên nhìn về phía Trình Diệp, nghiêm túc hỏi.

Trong phút chốc mười mấy đôi mắt bỗng tập trung nhìn vào cậu.

Bạn học mới lạnh lùng kiêu ngạo, bình thường cậu vẫn là một người bình thường, nhưng thành tích lại đỉnh vãi chưởng, nhan sắc cực phẩm, bất cứ ai cũng sẽ tò mò về học sinh hàng đầu lại mang một khuôn mặt thù ghét với thế giới suốt cả ngày thế này.

Văn Dương vì để lấy lại mặt mũi, đầy mong chờ nhìn về phía cậu, tin rằng cậu sẽ không vạch trần mình.

Sau đó nghe thấy bạn học mới liếc nhìn cậu ấy một cách bình tĩnh, nói: "… Trong phòng bật máy sưởi, 21 độ."

Văn Dương: "…"

Mọi người cười vang: "Ha ha ha ha, 21 độ lạnh cái quần què gì, Văn Lợn chân đừng run nữa, cẩn thận căng thẳng tè ra quần đó nhé!"Giọng của người dẫn chương trình vang lên, ánh đèn trên sân khấu lờ mờ.

Những người sau cánh gà tự giác sắp xếp đội hình, Kỷ Yên dịu dàng đặt tay lên khuỷu tay của Trình Diệp, hít thở sâu, bước ra bước đầu tiên.

Tay áo của người bên cạnh cọ vào cánh tay trần của cô, mùi hương tuyết tùng đặc trưng của cậu xâm chiếm cô, ngực cậu nóng bừng, cậu nghiêng người lùi lại một bước, gần như ôm cô vào lòng.

Trong bóng tối, Trình Diệp đột nhiên đưa tay ra đặt lên mu bàn tay lạnh ngắt của cô.

Giọng cậu khàn khàn nói: "Đừng căng thẳng."

Cô mơ hồ nhìn thấy đôi lông mày đen dày của cậu, chiếc mũi thẳng cao và đôi mắt dần sáng lên trong bóng tối của cậu.

Xung quanh quá tối, đám đông trong khán phòng nín thở và im lặng, âm thanh duy nhất là tiếng bước chân kiềm chế của những diễn viên quần chúng phía sau cùng cậu đi lên sân khấu.

Giống như nhịp tim của cô lúc này "thình thịch, thình thịch"…

"Cạch." một tiếng.

Đèn trên sân khấu bật sáng, cùng lúc đó tiếng đàn violin vang lên. 

Đôi môi đỏ của cô run nhẹ, chỉ thấy chàng trai trước mặt nắm chặt lấy cánh tay cô và đẩy cô ra sau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!