Chương 24: (Vô Đề)

Trans: Sau chương trước, trước chương tiếp theo 

"Này, chị, chị dùng chiêu gì mà khiến cho học thần cam tâm tình nguyện tham gia nhảy vậy?" Giờ giải lao lúc luyện tập, Lý Tịnh Tuyết đến chỗ Kỷ Yên tám chuyện.

"Đây gọi là cam tâm tình nguyện? Cậu mở to mắt mà nhìn học thần, cái mặt đen thui đó chỉ cần dán thêm mặt trăng nữa là biến thành bao công luôn rồi!" Văn Dương quay người vỗ vỗ vai Kỷ Yên: "Nói thật đi chị Yên, chị uy hiếm gì người ta đúng không?"

Kỷ Yên trợn trắng mắt: "Tớ đe dọa cậu ấy? Nực cười, đây là phong cách của Kỷ Yên tớ chắc?"

"Đây vốn không phải là chị…" Văn Dương càng nói càng nhỏ tiếng, câu "cái nết của chị trước giờ là vậy mà" chưa kịp thốt ra. Chị Yên thật dễ quên, hồi cấp hai, cô đã yêu cầu cậu học sinh giỏi kia cho cô chép bài tập về nhà. Người ta chưa kịp nói gì thì cô đã giơ nắm đấm lên, nghiến răng nghiến lợi nói điều gì đó, thanh niên đó mặt tái mét, không lâu sau thì chuyển lớp.

Kỷ Yên cũng không quan tâm đến cậu ấy, dựa nửa người vào tường, khoanh tay nhìn cậu bạn đang đứng im lặng trong góc.

Trình Diệp dường như muốn phớt lờ tất cả mọi người, đứng ở mép lan can, mím môi, yên tĩnh nhìn chằm chằm kịch bản trong tay.

Người ta nói đàn ông lúc nghiêm túc là quyến rũ nhất.

Lúc này nhìn cậu thanh niên có chiếc mũi cao thẳng tắp, với những đường nét sắc sảo trên gương mặt, đang dùng những ngón tay thon dài cầm tờ giấy trắng, thỉnh thoảng trông như đang xoa nó.

Chàng trai này mê người chết đi được.

Kỷ Yên thẳng người, bước về phía cậu.

Đến gần mới phát hiện lông mày của cậu bạn này đang cau lại rất chặt, đôi môi mỏng mím lại, thỉnh thoảng lại cử động miệng gằn từng chữ với giọng trầm thấp.

Ồ, cậu bạn trước giờ không thèm tham gia các hoạt động tập thể như thế này, lúc này vậy mà lại đang nghiêm túc học thuộc lời thoại của mình.

Kỷ Yên ở sau lưng cậu đột nhiên chắp tay lại, vỗ tay.

Trình Diệp trợn mắt, keo kiệt ban cho cô một ánh mắt.

"Đại học thần, cậu chăm chỉ dữ vậy?" Kỷ Yên tinh nghịch nháy mắt với cậu.

Trình Diệp ngẩng đầu nhìn cô thật sâu.

Ánh mắt có cả ý đồ sâu xa, ông đây vất vả như vậy là vì ai chứ?

Kỷ Yên bắt gặp ánh mắt của cậu, đề nghị: "Cậu học thuộc lời thoại như thế này không được đâu, đây là kịch sân khấu, chủ yếu là khiêu vũ, hay là chúng ta tập trước một lần?"

Trình Diệp lơ đãng quét mắt nhìn xung quanh, lông mày cậu nhíu lại, nói: "Khỏi."

Kỷ Yên cũng liếc mắt nhìn quanh theo cậu, vừa hay lại là giờ nghỉ trưa, trên sân có rất nhiều người, chơi đùa ồn ào, quả thật là không phù hợp để luyện tập.

Cô gật gật đầu bày tỏ hiểu ý: "Vậy được rồi, vậy đợi lát nữa sau giờ học bọn mình cùng tập đi. Đúng rồi, cậu cho tớ Wechat của cậu đi, hôm nay đến lượt tớ trực nhật, đến lúc đó làm xong tớ sẽ báo với cậu."

Ánh mắt Trình Diệp sáng hẳn lên, nhớ lại cô có chấp niệm với tài khoản Wechat của cậu trước kì thi vừa rồi. 

"Sau khi tan học tôi ở lớp đợi cậu." Cậu nói.

Ý trong lời nói, không cần số wechat của tôi, cậu quay lại lớp học là có thể liên lạc với tôi.

Tính toán nhỏ đó của Kỷ Yên đã bị đoán trúng, cô không nản lòng.

Cô gái có làn da đẹp, đôi môi bóng, ngọn tóc hơi ngả vàng dưới ánh nắng, có lẽ vì chói mắt không thoải mái nên nhìn cậu bằng nửa con mắt.

Trình Diệp lặng lẽ di chuyển vài bước, lưng chặn lại ánh sáng, khiến cho khuôn mặt của cậu bị ngược nắng biến mất trong bóng tối, khó để nhìn rõ.

"Lỡ như tới lúc đó có chuyện đột xuất thì tớ có thể thông báo kịp cho cậu chứ, cậu cho tớ số Wechat của cậu trước đi…" Đường nét trên gương mặt thanh tú của cô loáng thoáng trong ánh hoàng hôn.

Nghe thấy tiếng Trình Diệp trầm ngâm vài giây: "Hôm nay cậu trực nhật?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!