Trans: Hé louu, em Tú đã trở lại và vô dụng hơn xưa =)))
"Trời đất ơi, đây có còn là người không?" Có thanh niên cúi đầu tặc lưỡi lắc đầu.
Lý Tịnh Tuyết dùng một tay che miệng, thấp giọng nói với Kỷ Yên: "Đáng sợ quá bé yêu, kiểm tra toán nộp bài trước cả nửa giờ mà vẫn đạt 140 điểm, đây là "học thần" đó trời ạ, cậu đến cả học thần mà cũng dám trêu chọc, cậu muốn game over!"
Kỷ Yên: "Over cái quần què, tớ không phải thần à?"
Lý Tịnh Tuyết cong môi liếc nhìn cô: "Cậu mà là thần? Bệnh thần kinh thì có?"
"Cậu im đi!" Kỷ Yên bực dọc.
Lão Lưu ngồi ở chiếc ghế trống hàng đầu tiên, trên gương mặt tràn ngập ý cười nhìn theo chàng trai đang bước lên bục.
Trình Diệp có gương mặt tuấn tú, toàn thân toát ra sự lạnh lùng xa cách, thân hình cậu cao lớn đứng nghiêm nghị trên bục, nhìn bài làm trong tay, mí mắt cụp xuống một màu u tối.
Cậu đứng thẫn thờ, tay áo xắn lên đến cẳng tay, để lộ ra đường nét rắn rỏi của chàng trai: "Đây là câu hỏi trắc nghiệm, kiến thức hướng vecto cấp hai, câu hỏi nói rằng trong tam giác ABC, cạnh AB và cạnh AC bằng nhau, D , E lần lượt là trung điểm của AB và AC. Từ hình vẽ này có thể thấy…"
Giọng cậu thanh niên trầm trầm, quay người sang một bên viết lên bảng đen.
Kỷ Yên chán nản nằm xuống bàn, nhìn bài thi đầy dấu chéo đỏ, thậm chí còn không được 90 điểm, thở dài.
"Một số bạn học nên chú ý nghe giảng, học hỏi thêm từ bạn mới chuyển đến, Trình Diệp, cách bạn giải đề, tại sao cùng một đề, người khác xem liền có thể dễ dàng giải ra, còn các em lại mù mờ không giải ra? Tự suy ngẫm về bản thân nhiều một chút, đừng có cả ngày tới giờ học lại ngủ gà ngủ gật!" Lão Lưu đứng dậy khỏi chỗ ngồi, nhìn quanh phòng học như một khẩu súng máy, sau đó sững sờ.
Lý Tịnh Tuyết lập tức kéo tay áo của Kỷ Yên: "Ui! Đang nói cậu kìa."
Kỷ Yên không đồng tình: "Văn lợn không phải cũng đang ngủ hay sao."
Ngay giây sau, giọng nói dõng dạc của lão Lưu vang lên: "Văn Dương! Bài Trình Diệp vừa giải xong em nghe có hiểu không?"
Lý Tịnh Tuyết đá vào giày của cậu ấy, Văn Dương cả mặt đầy vết hằn đỏ, đứng bật dậy khỏi ghế, vô cùng lo lắng hỏi: "Hả? Hả… Ai gọi tớ thế?"
"Tôi gọi em đó!" Lão Lưu ức chế tới mức cả mặt đen lại, đập mạnh lên bàn: "Giờ học lại ngủ gật, không biết hối hận! Ra ngoài! Bước ra cửa cho tôi, suy nghĩ cẩn thận cho tôi!!"
Văn Dương lắc lắc người, vẻ mặt đầy uất ức "Dạ" một tiếng, mím môi bước ra ngoài, đi một bước quay đầu ba lần.
Lý Tịnh Tuyết: "Ồ ha."
Kỷ Yên: "Ồ ha."
Mọi người: "Cậu tiêu đời rồi."Sau nửa học kỳ, giữa tháng 10, trùng với dịp kỷ niệm 80 năm thành lập trường trung học số 6, mỗi lớp sẽ diễn ít nhất một tiết mục và biểu diễn vào tối ngày 10/10.
Vừa tan học lớp phó văn nghệ Từ Hiểu Tinh đã bắt đầu vui vẻ bắt đầu lôi kéo mọi người.
Lý Tịnh Tuyết bước tới và nói: "Pháo Hoa, cậu báo danh đi, tớ nhớ màn múa dân gian của cậu năm ngoái khiến tất cả mọi người đều choáng ngợp, sao rồi, năm nay cậu tính biểu diễn gì đây?"
Kỷ Yên nét mặt buồn bã, đối với cô mà nói, khiêu vũ cũng đã là chuyện của kiếp trước, kiếp trước vào thời điểm này cô đã chọn khiêu vũ, vì hy vọng rằng Trình Diệp có thể nhìn thấy cô dù chỉ một giây trong đám đông. Nhưng kiếp trước, cô không quen với Trình Diệp, xa lạ đến nỗi cô chưa bao giờ nói với cậu một câu hoàn chỉnh. Cuối cùng, một vầng sáng rực rỡ chiếu lên trên đầu cô, khiến khán giả bên dưới sục sôi.
Thế nhưng cô tìm đi tìm lại lại không thấy cậu, cuối cùng kết thúc đầy thất vọng.
"Thôi bỏ đi, năm nay tớ yên phận làm khán giả thôi…" Cô vừa định từ chối.
Từ Hiểu Tinh đã cầm cuốn sổ nhỏ bước lại: "Chị Yên, Cảnh Tuyết…" Cô ấy gọi một tiếng, đôi mắt dưới tròng kính long lanh nước.
Một điềm báo không lành.
Kỷ Yên và Lý Tịnh Tuyết cùng lúc giơ tay quay người rời đi không chờ nghe hết câu.
"Tớ không muốn góp mặt cho đủ số lượng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!