Trans: Quá chán rồi
"Cô ơi thật ngại quá, tờ giấy đó là ném cho em đó."
Kỷ Yên thờ ơ nhún vai, đáp với giọng điệu bình tĩnh.
Cô giám thị đã gần 40 tuổi, kinh thường liếc nhìn cô, cười lạnh: "Bạn học này, gian lận sẽ bị ghi lỗi đấy, bạn thế này là thái độ gì đây?!"
Giám thị đã gặp loại học sinh như thế này nhiều rồi, thường sẽ làm ra vẻ như không có chuyện gì, đều là những người chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
Kỷ Yên không để ý đến giám thị, cong môi, thờ ơ mà "Dạ" một tiếng.
Cô gái tóc ngắn mở miệng, dường như đã sợ đến mức sắc mặt tái nhợt, không dám lên tiếng.
Xung quanh đã bắt đầu xì xầm.
"Vãi chưởng, Kỷ Yên gian lận?!"
"… Không thể nào đâu, Ngô Linh Linh kia là bạn cùng lớp với tớ, thành tích vẫn luôn đội sổ, thành tích của Kỷ Yên thế nào cũng tốt hơn cậu ta chứ, không cần thiết phải đi mạo hiểm chép bài của cậu ta như vậy đâu?"
"Cậu làm sao biết được là ai chép bài ai chứ?"
…
Cô giám thị bực mình, quay đầu lại hét lên: "Ồn cái gì thế hả, yên lặng! Những bạn còn lại tiếp tục làm bài đi!"
Những người xung quanh ngừng nói và lặng lẽ cúi đầu nhìn xuống.
"Hai em, theo tôi! Lại còn là hai đứa con gái, gian lận vậy có thấy xấu hổ không chứ!"
Cô gái tóc ngắn vẫn còn run lẩy bẩy muốn giải thích: "Cô ơi… là em…"
"Có gì muốn nói để lát nữa nói với phòng giáo vụ đi, đừng nói với tôi, đi mau!"
Kỷ Yên thờ ơ lùi gót chân khỏi ghế, bước về phía trước một cách thảnh thơi.
Ngay giây sau, bước chân cô đột nhiên ngừng lại.
Trong tầm mắt, thanh niên đi một đôi giày vải màu đen, đôi chân thon dài duỗi ra ngoài đường đi, cậu cụp mắt xuống, đóng nắp bút lại, "bộp" một tiếng vang lên, sau đó từ từ ngước đầu lên, nghiêng đầu liếc nhìn cô.
Trong cái nhìn đó, đôi mắt vốn luôn mờ mịt chợt sáng lên.
Trình Diệp nâng cằm lên, cau mày, giống như đang dùng đầu lưỡi ấn lên hai bên má, làm nó hơi phồng lên.
Cô vô thức ngại ngùng, nhìn vào bài thi của cậu, đã được cậu điền kín hết.
Cậu đã làm xong hết rồi sao, quả thật là quá thông mình mà…
"Cậu…" Cô gái mở miệng.
"Ngốc à, sao lại nhận vơ thế?"
Cô nghe giọng nói trầm thấp vang lên.
Trình Diệp sốt ruột đứng dậy, "chậc" một tiếng.
Một thanh niên từ trước đến nay luôn u ám, toàn thân không hiểu như được bao bọc bởi một lớp khí thế hung hãn. Cậu không thèm để mắt đến ai, đứng thẳng, hai tay đút túi quần, tấm lưng khá thẳng và cao.
Chiếc ghế lớp học phía sau cậu phát ra âm thanh "rin rít" chói tai trên mặt đất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!