Trans: Hé lâu lại là Tú đâyy
Hôm kiểm tra đầu vào giữa kỳ ở trường trung học số 6, bầu trời xám xịt, mưa phùn không ngừng rơi.
Trong phòng thi học sinh toàn khóa được sắp xếp không theo thứ tự trên máy tính, Kỷ Yên bước vào phòng học vừa ném túi đựng văn phòng phẩm xuống, vừa ăn sáng uống sữa.
Số ít người đang đọc sách, hầu hết họ đang tụ tập theo nhóm hai ba người nói chuyện.
Kỷ Yên liếc nhìn mã số thí sinh của bản thân, ở hàng thứ tư ngay cạnh cửa sổ bên kia.
Văn Dương cũng ở đây, nhìn thấy cô thì hì hục chạy lại hỏi: "Chị Yên, chị có hứng thú muốn nộp bài sớm với đám tụi em không?"
Nửa thân trên Kỷ Yên nằm bò trên bàn: "Không hứng thú."
"Ai yoo, ngồi không nguyên hai tiếng đồng hồ, còn chẳng thể đi vệ sinh, đó không phải là chịu cực hình à? Lý Tịnh Tuyết nói lát nữa đi tới chỗ cũ ở quán lẩu Ước Ba, chị không đi thật đấy à?"
Lẩu?!
Kỷ Yên nhanh chóng ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng lên: "Có phải là nhà hàng lâu đời ở đầu cầu bên kia không?"
Nhà hàng lâu đời đó đã mở được hơn mười năm, hương vị rất ngon, ngon đến nỗi cô vô thức nuốt nước miếng.
Văn Dương thấy có hi vọng: "Chỗ cũ nha! Thế nào, phấn khích không?"
"Vậy đương nhiên…"
Hai chữ "rồi chứ" cuối cùng còn chưa kịp phát ra, ngoài cửa một người chầm chậm tiến lại, áo trắng quần đen, dường như ngủ chưa đủ giấc, tóc trên đỉnh đầu xõa tung, góc mắt và lông mày đều mang theo vẻ buồn ngủ.
Sau khi bị bệnh, Trình Diệp như càng thêm trầm lặng.
Cậu cụp mắt liếc nhìn mã số thí sinh rồi bước từng bước về phía cô.
Trong khoảnh khắc chạm phải ánh mắt của Kỷ Yên, ánh mắt của thiếu niên dừng lại, quét qua cô và Văn Dương.
Sau đó cậu quay lưng lại với cô và từ từ ngồi xuống chiếc ghế trước mặt cô.
Đôi mắt đen láy của Kỷ Yên nhanh chóng trợn ngược, thầm hét lên "không ổn", giọng điệu trong trẻo của cô gái quay ngoắt 180 độ, lọt vào tai cậu là: "Văn Dương, cậu đang nói bậy bạ gì vậy? Sao lại nộp bài trước hả? Cậu đừng có mà dạy hư người ta!"
Văn Dương từ từ hiện ra một dấu: "?"
Cốt chuyện tại sao lại khác với nói chuyện như vậy chứ?
"Chị Yên…"
Chàng trai trước mặt mặc đồng phục chỉnh tề, mí mắt cụp xuống, dùng ngón tay thon dài lật mở trang sách giáo khoa, dường như chẳng có chút do dự nào.
Kỷ Yên nhìn đến bức bối, kiên quyết ngắt lời Văn Dương: "Cả ngày không lo học hành, tối ngày làm mấy chuyện hư hỏng là nhanh, cậu đừng có nói với tớ mấy chuyện nộp bài sớm như vậy. Người yêu học tập như tớ đây, sẽ không nghe mấy lời xàm xí của cậu đâu!"
Ngón tay Trình Diệp dừng lại, mím môi, xém chút đã lật một lúc hai trang.
Văn Dương: "???"
Chị Yên chị thật là đỉnh vãi, đây là giác ngộ rồi đấy à, mong không phải là nhất thờiKỷ Yên uống xong ngụm sữa cuối cùng, ném nó vào trong thùng rác ở hành lang, rồi lại quay gót đi về chỗ ngồi.
Không ngờ, trước khi rời đi Trình Diệp vốn vẫn trong sáng như hòa thượng, phút chốc đã bị cô gái bàn bên quấn lấy.
Bạn xinh yêu ơi, cô mới đi được vài phút, tốc độ chớp thời cơ nhanh thế này đúng là nể thật đấy.
"Bạn học, cậu giỏi môn toán không? Lát nữa cậu có thể… giúp tớ không, toán tớ đúng là tệ lắm rồi… cảm ơn cậu nhé…" Cô gái có mái tóc đen cắt ngắn, tóc mái dính trên trán, mặt nhăn như trái khổ qua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!