Trans: Ông đi qua bà đi lại ở lại chạy dl dí tui đi nè
Ngày 5 tháng 10, tiết trời cuối thu, trời mưa nhiều và ảm đạm. Gió thu ở thành phố Vân nổi lên dữ dội, hơi lạnh rơi lên những cành liễu già, quét qua quét lại.
Khi Kỷ Yên xuống xe, vẫn còn khoảng 20 phút nữa mới tới giờ hẹn với Trình Diệp.
Cô đi ngang qua quán trà sữa yêu thích của mình, đoán chắc Trình Diệp không thích uống mấy đồ ngọt, liền đi vào mua hai ly matcha đậu đỏ. Cô thích đồ ngọt, lại cực kì thích matcha, trong ngọt có đắng, đọng lại rất lâu trên đầu lưỡi mới tan đi.
Trong cửa hàng có rất nhiều người nên người phục vụ đưa cho cô một tấm thẻ số và ra hiệu cho cô ngồi bên cạnh đợi.
Hôm nay Kỷ Yên mặc một chiếc váy hở chân, mái tóc dài buông xõa trên vai, chỉ đứng trong góc đã thu hút sự chú ý của nhiều người.
"Phi Phi, cậu nói bố dượng cậu sẽ sắp xếp cho cậu vào học ở trường trung học số 6 à?" Một giọng nữ sinh không to không nhỏ vang lên.
Kỷ Yên nhận lấy túi trà sữa, quay đầu liếc nhìn lại.
Cô gái vừa nói tóc ngắn, nịnh nọt nhận lấy mấy túi quần áo lớn nhỏ của người bên cạnh, rồi chỉ vào hai ly trà sữa trong tủ trưng bày.
Người bên cạnh mái tóc hơi xoăn, dùng ngón tay v**t v* đuôi tóc, chiếc vòng tay mới nhất của nhãn hàng nào đó trên cổ tay cô ta lấp lánh dưới ánh đèn. Cô ta mỉm cười, lộ ra một vẻ ngây thơ vô hại: "Đúng vậy, tớ vốn chẳng muốn đi chút nào, nhưng chú Kỷ nói điều kiện ở đó tốt hơn bên trường trung học số 1 về mọi mặt… Nghiên Nghiên, tớ cũng không còn cách nào khác."
Kỷ Yên nhìn kỹ, là mặt của Thư Phi Phi.
Hừ, người quen.
Cô gái được gọi là "Nghiên Nghiên" ngưỡng mộ nói: "Phi Phi, bố dượng cậu tốt với cậu thật đấy."
"Cũng ổn. Chú Kỷ lại mua một căn nhà ở trung tâm thành phố cho tớ và mẹ tới đó ở, ở đó gần trường, tớ đi bộ đi học cũng tiện." Thư Phi Phi kiêu ngạo ngồi xuống, cố ý nói lớn hơn.
Nghiên Nghiên thu lại ánh mắt chua chát, cũng vô thức mà ưỡn ngực.
Xung quanh có người nhìn qua, cậu ta cảm thấy bản thân là người thức thời, vô cùng đắc ý vì đã nịnh bợ cô gái sắp bay lên cành cây này, ghế càng lúc càng gần lại chỗ Thư Phi Phi, cười đùa: "Haiz, vậy mà cậu còn phải đi bộ đến trường à, Phi Phi, bây giờ cậu là tiểu thư của nhà họ Kỷ, đến lúc đó chắc chắn sẽ có xe đưa đón rồi."
Cậu ta cố ý nhấn mạnh mấy chữ "nhà họ Kỷ"
Ở thành phố Vân, ai mà không nghe danh nhà họ Kỷ chứ?
Lúc đầu ở trường trung học số 1 cậu ta đã không nhìn nhầm Thư Phi Phi, chỉ là gần đây cậu ta phát hiện ra từ quần áo đến cách trang điểm của Thư Phi Phi đã thay đổi từ đơn giản kín đáo trở nên xa xỉ đắt đỏ, phát hiện ra mẹ của cô gái này không hề đơn giản, vậy mà lại có thể với tới ông tổng của nhà họ Kỷ! Gần đây cậu ta hay hẹn cô ta ra, hi vọng nịnh được tí gì đó nịnh, đến lúc nào đó cũng có thể đi theo Thư Phi Phi hưởng chút vinh hoa.
Thư Phi Phi như bị đóng băng, trong ánh mắt thoáng có chút sững sờ.
Tiểu thư của nhà họ Kỷ? Xe riêng đưa đón?
Kỷ Vĩnh Sương mặc dù ngoài mặt đối xử với họ rất tốt, là bởi vì bây giờ mẹ của cô ta chăm sóc ông ta rất chu đáo, nhưng vì hôm đó Kỷ Yên ở trước cửa tùy tiện nói vài câu, Kỷ Vĩnh Sương đã vội vàng mua một căn nhà khác ở bên ngoài, để nguyên căn nhà chính của nhà họ Kỷ cho Kỷ Yên ở, đến cả tài xế và bảo mẫu cũng chỉ để lại cho một mình Kỷ Yên, cô ta và mẹ của mình không vơ vét được tí gì, còn bị người ta nói ra nói vào ở sau lưng.
Thư Phi Phi trong lòng cười nhạt, không nói gì.
Rồi sẽ tới một ngày, cô ta sẽ đường đường chính trở thành tiểu thư nhà họ Kỷ!
Ngày đó sẽ không còn xa nữa.Kỷ Yên ngây ngốc đi từ tiệm trà sữa ra, những lời nói vừa rồi vẫn luẩn quẩn trong đầu cô, gió lạnh thổi đến, trong lòng cô rất chán nản.
Trước đây khi Trương Vận vẫn còn, ít nhất một tuần Kỷ Vĩnh Sương sẽ về nhà một lần, sẽ diễn vở kịch vợ chồng ân ái ở trước mặt cô, rồi lại tìm cớ ra ngoài. Đến bây giờ Kỷ Vĩnh Sương mỗi ngày đều không về nhà, cớ cũng không cần tìm nữa, sợ là cũng là đi tới căn nhà mới đó, ấm áp cùng với người khác rồi.
Cô bực bội uống ly trà sữa đầy, đi lên lầu 6.
Trong hành lang tối om, có mùi thuốc lá nồng nặc.
Cô không hút trà sữa nhưng không hút lên được nên bị sặc, ôm ngực không ngừng ho khan.
Có một âm thanh trầm đục giống như tiếng bước chân dậm chân trong bóng tối, cô nhìn lên và thấy Trình Diệp đang nửa dựa vào bức tường phủ đầy hình vẽ bậy trên hành lang tầng sáu, pháo hoa từ giữa ngón tay rơi xuống, dùng chân giẫm lên nó, dập tắt tia lửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!