Trans: Tú nè hihiii
"Trình Diệp, tớ tên Kỷ Yên, Yên trong pháo hoa."
Cô đứng trước mặt cậu, hai mắt ướt đẫm, giống như một con nai sừng tấm đi lạc, thoạt nhìn có vẻ rụt rè, nhưng khi nhìn kỹ hơn, xuyên qua khóe mắt và mái tóc cô có thể thấy tràn sự đầy sức sống và tinh nghịch.
Trình Diệp nghiến chặt cằm, vào lúc này, từ khoang mũi cậu nên phát âm ra một câu "Ừ", sẽ phù hợp với tính cách thân thiện của mọi người.
Mưa ngoài hàng lang càng trở nên nặng hạt hơn, hạt mưa bay hướng ra bên ngoài.
Những người xung quanh càng chú ý đến cậu hơn, cậu nheo mắt, đầu lưỡi áp vào vòm miệng, mặt mày có hơi khó chịu.
Chán ghét cảnh tượng như thế này, chán ghét cái sức sống như vậy, muốn phát điên lên, muốn đuổi tất cả mọi người ra khỏi tầm mắt, chỉ muốn nhìn thấy gót chân của mình.
Cứ không nói một lời nào như vậy, đến tầng cuối cùng.
"Kho ở bên kia sân bóng." Kỷ Yên chỉ về phía trước mặt, phải băng qua hết sân vận động.
Mưa vẫn đang rơi như trút nước, Trình Diệp hiểu ý của cô, lạnh lùng dứt khoát nói: "Cậu về lớp đi."
Dù sao cũng không có ai đi cùng đến cuối con đường, thà cô đơn từ đầu đi vậy.
Lời chưa dứt, cậu liền đứng thẳng lên, sống lưng thẳng tắp, một mình bước đi trong cơn mưa tầm tã, cảnh tượng cô đơn đó giống như một chiếc thuyền cô đơn trên biển lớn.
Cơ thể cậu không hề xiêu vẹo, chỉ trong vài giây, quần áo sắp khô lại dính chặt lên người cậu, toàn thân ướt đẫm.
Kỷ Yên ở dưới mái hiên nhìn theo, luôn cảm thấy cậu sẽ cứ như vậy mà biến mất, giống như ở kiếp trước, không từ mà biệt.
Hạt mưa rất sảng khoái, xung quanh không một bóng người, lông mày của Trình Diệp giãn ra, đây mới là thế giới của cậu, trống rỗng và cô độc, sau lưng tiếng nước bắn tung tóe càng lúc càng lớn.
Giây tiếp theo, mưa dừng lại, cánh tay của cậu bị nắm chặt rồi bị lôi nhanh đi: "Trình Diệp, cậu điên rồi sao! mưa to như vậy lại không cần ô hả?!"
Cô gái nhíu chặt hàng lông mày, đôi gò má hồng hào liền biến sắc như không còn giọt máu. Tiếng mưa rất lớn, cậu chỉ nhìn thấy đôi môi hồng của cô đang mấp máy, không nghe rõ được giọng nói của cô.
Cô ấn sâu năm ngón tay lên da cậu, những ngón tay rõ như vậy, lực quả là không nhỏ, tay còn lại giơ lên rất cao đến nỗi chiếc ô gần như không thể trụ vững trên đầu cậu, nước mưa thấm qua chiếc áo sơ mi, nhẹ nhàng phác họa đường cong của khuôn ngực nữ sinh.
Không phải là đã quay về rồi à, tại sao lại đuổi theo cậu ra ngoài? Trong lòng cậu đầy những câu hỏi, nhưng không hề mở lời.
Trình Diệp bước đi rất nhanh, Kỷ Yên phải sải bước dài theo sau, phải kiễng chân lên và duỗi thẳng cánh tay thì chiếc ô mới nằm trên đỉnh đầu của cậu. Thỉnh thoảng có một số nam sinh ướt đẫm như chuột lột nhìn cảnh tượng này mà há hốc mồm, đứng im như trời trồng.
Cho tới lúc đến chỗ kho, giáo viên chịu trách nhiệm phân phát vật tư trường học vừa hay đi vắng.
Xung quanh lại rơi vào yên ắng, Kỷ Yên cất ô đi, nhẹ nhàng vặn góc quần áo, nước tích tụ thành từng sợi nhỏ chảy xuống dưới.
Lòng bàn chân cô thấm đẫm nước mưa, vừa nhấc chân lên nước đã rỉ ra. Kỷ Yên có chút bực bội "Chậc"một tiếng, ngước mắt lên đã thấy Trình Diệp đang nhìn cô, ánh mắt rất dịu dàng, lại giống như đang thông qua cô mà nghĩ tới điều gì đó.
Tim cô đập nhanh, cố ý dùng giọng điệu hung dữ nói: "Nhìn gì mà nhìn, đều không phải là tại cậu à!"
Cô vừa nói xong đã hối hận, những lời nói không kiêng nể gì như vậy, tên này tâm lý sẽ không yếu đuối đến mức nghĩ không thông mà không sống nữa chứ?
Trình Diệp ngược lại hoàn toàn không có cảm xúc gì, chỉ nhẹ nhàng thu lại ánh mắt.
Không lâu sau, thầy phụ trách đã quay trở lại, ớt sate dính trên miệng vẫn chưa được chùi sạch, ngượng ngạo nói câu xin lỗi với khuôn miệng đầy vị que cay: "Thật ngại quá, vừa rồi thầy có chút việc ra ngoài, các em đến đây nhận đồng phục phải không?"
Ánh mắt Kỷ Yên đầy thâm thúy nhìn giáo viên, chỉ vào Trình Diệp: "Cậu ấy lãnh ạ."
Có việc mới lạ? Ông thầy này này nhất định là lại trốn ra ngoài lén ăn que cay chứ gì!Cơn mưa mùa thu đến rất nhanh và đi cũng rất nhanh.
Trên đường trở về thời tiết lại trở nên âm u lạnh lẽo hơn vài phần, trên đường đi Kỷ Yên hỏi rất nhiều, nói chuyện cả nửa ngày, cũng không quên chuyện quan trọng: "À Trình Diệp, cậu vốn dĩ là người Thành phố Vân à, nghe nói chỗ này gần nhà của cậu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!