Chương 19: (Vô Đề)

Trans: Tú là tú chứ không phải là ú nhíe

Kỷ Yên nhàn nhã bước từ phòng tắm ra, lại mặc bộ quần áo rộng thùng thình của cậu.

Đôi tóc cô gái ướt sũng, đôi má ửng hồng, cánh tay gầy trắng nõn. Cô khoác lên người chiếc quần mặc ở nhà vừa dài vừa rộng của chàng trai, đôi mắt đen láy quay lại nhìn cậu.

Vẻ mặt Trình Diệp nhàn nhạt ngồi trước bàn, gương mặt không cảm xúc lật mở sách giáo khoa trong tay, nhìn thấy cô đi ra mới bỏ một bên tai nghe xuống, hỏi: "Đến tìm tôi có chuyện gì?"

Kỷ Yên cúi đầu, xoắn ống quần lên, để lộ mắt cá chân mịn màng.

Cô không đáp lời cậu, mở hộp bánh kem ra, mùi bánh kem bên trong bay ra. 

Cô gái lén nuốt nước bọt, cắn chặt môi dưới, dùng đầu ngón tay đẩy chiếc bánh kem đến trước mặt Trình Diệp: "Cậu thử cái này trước đi."

Trình Diệp nói: "Không cần."

Cậu thậm chí còn không liếc nhìn nó một giây nào, ánh mắt khẽ nhìn sang chỗ khác.

Trước mặt cậu, dường như hương thơm ngào ngạt của đồ ăn cũng không hấp dẫn bằng cái tiêu đề mà cậu đang nhìn trong tay.

"Cổ hũ." Cô cong môi, nhỏ tiếng lẩm bẩm.

Trình Diệp không thèm để ý đến cô, dứt khoát đeo luôn chiếc tai nghe còn lại vào, từ từ quay người rời đi, chống khuỷu tay lên bên tai, che khuất hoàn toàn khuôn mặt thanh tú của cô gái.

Mắt không thấy tim không đau.

Cậu cụp mắt xuống, cố gắng dành hết sự tập trung vào cuốn sách.

Phía sau cậu vang lên tiếng xào xạc.

Cũng không biết cô ở phía sau mò mẫm cái gì, không lâu sau cô gái nghiêng người tựa vào bàn, mái tóc mềm mại của cô cọ vào tay cậu.

Trình Diệp cố hết sức nhắm mắt lại, có chút bực dọc "chậc" một tiếng.

Không biết cô lại đang kiếm chuyện gì nữa.

Trước mắt lóe lên một tia sáng, ngón tay cô gái nhẹ nhàng v**t v* chóp mũi cậu, lấy một chiếc thìa nhựa nhỏ múc một viên kem màu trắng đưa tới miệng cậu.

"Trình Diệp há miệng, a~"

Cô tiến về phía ánh mắt cậu, dùng đôi mắt nho đen sáng ngời để nhìn cậu.

Trình Diệp cau mày nghiêng đầu qua, nói: "Không cần, cậu tự…"

Chữ "ăn" còn chưa kịp phát ra khỏi miệng, cô đã nhét chiếc thìa vào miệng cậu.

Hương thơm mịn màng ngọt ngào béo ngậy lập tức tràn ngập vị giác, Trình Diệp không thích đồ ngọt nên vừa ăn vừa cau mày.

Cậu ghét nhất là bị người khác ép ăn, nhưng cô gái gan to bằng trời này lại chống tay lên bàn cậu, hí hửng nhìn cậu: "Ngon không? Tớ mua chiếc bánh kem này ở quán mà tớ thích ăn nhất luôn đấy!"

Trình Diệp siết chặt đầu ngón tay, nói với giọng nghèn nghẹn: "… Ngọt quá."

Kỷ Yên mở to đôi mắt nhìn cậu với ánh mắt kì lạ, đầu ngón tay trắng nõn mềm mại của cô lấy quả dâu tây đỏ tươi ở giữa chiếc bánh kem, đưa thẳng vào miệng cậu.

Trình Diệp: "…"

Xem miệng cậu là thùng rác à?

Không kịp phòng bị, cậu ngậm một miệng đầy dâu tây, mùi trái cây thơm phức xộc lên, khóe miệng cậu nhếch lên, khẽ cử động.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!