Chương 18: (Vô Đề)

Trans: Iêm Tú trans hơi ngáo đá

"Dì Từ!"

Kỷ Yên nén chặt tia cảm xúc cuối cùng, gọi người đến.

"Tiểu thư, sao vậy?" Dì Từ vội vàng lên lầu.

"Có người từng vào phòng của con à?" Cô đứng bên giường, giọng nói lạnh lùng.

"Đâu có đâu, bọn tôi đều biết cô không thích bị người khác đụng vào đồ của mình, mấy ngày nay không có ai vào phòng cô hết mà…"

Dì Từ hơi cúi nhẹ người, khó xử nói: "Tiểu thư, lẽ nào là phòng cô bị mất gì rồi sao?"

Kỷ Yên hơi nghiêng người, không lên tiếng.

"Chuyện gì vậy?" Kỷ Vĩnh Xương đã ăn cơm xong, đi lên lầu hỏi.

"Phòng con bị mất đồ rồi." Kỷ Yên nói.

Mặt Kỷ Vĩnh Xương biến sắc, chĩa mũi dùi về phía người hầu: "Dì Từ, chuyện này là sao vậy?!" 

"Ông chủ… tôi cũng không biết mà, mấy ngày này tiểu thư không về nhà, tôi đã đặc biệt dặn dò người làm không được vào phòng đụng linh tinh vào đồ đạc…" Dì Từ vội vàng nói, lùi lại phía sau vài bước.

Kỷ Yên cau mày, nhìn về phía hai người phía sau Kỷ Vĩnh Xương.

Nhiếp Phương vẻ mặt thâm trầm, chỉ ôm Thư Phi Phi thật chặt, cúi đầu cố gắng giảm bớt sự hiện diện của hai người.

Từ bao giờ mà Nhiếp Phương và Kỷ Vĩnh Xương lại thân thiết như vậy, Kỷ Yên không hề biết. Nhưng thông qua bài học ở kiếp trước, cô biết được rằng hai mẹ con này không phải là loại tốt đẹp gì, sợ là không phải đã dụ dỗ Kỷ Vĩnh Xương mới một hai ngày.

Nhiếp Phương nhìn chằm chằm vào đứa con gái trong vòng tay, môi mấp máy. Thư Phi Phi ngẩng đầu, gương mặt kìm nén đến mức đỏ bừng, ngón tay chụm lại trước mặt, không dám tạo ra âm thanh.

Kỷ Yên liếc nhìn, biết rõ là ai đã giở trò.

"Thôi bỏ đi, bố, mấy món đồ đó cũng không phải là thứ quý giá gì, nếu em ấy thích thì xem như bố thí cho em ấy là được rồi." Khóe môi cô nở nụ cười nhẹ, đột nhiên có chút kỳ quái nói: "Nhưng mà bố ơi, bố cũng đừng có ai cũng đem về nhà như vậy, không biết còn tưởng là nhà có trộm đấy."

"Nói đùa gì thế, như vậy không hay đâu nhé~"

Cô gái có đôi mắt hoa đào rất sáng, chớp chớp mắt, nhẹ nhàng nói.

Nghe xong sắc mặt của Kỷ Vĩnh Xương tối sầm đi: "Con…" Ông ta quay đầu liếc nhìn Nhiếp Phương và Thư Phi Phi, hai người họ cau mày nhìn ông ta với vẻ mặt chút uất ức, dì Từ cũng đứng bên cạnh.

Ông ta cố gắng kìm nén, không nói lời nào.

Kỷ Yên vừa nói xong mấy lời bóng gió, sắc mặt người làm xung quanh đều thay đổi, nhìn về phía hai người họ dò xét.

"Chú Kỷ, con không có…" Thư Phi Phi thấy ngay giây phút đó mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình, trong chốc lát cô ta hoảng sợ giải thích.

"Câm mồm!" Nhiếp Phương tát mạnh một cái vào lưng cô ta, gần như nghiến răng để ngăn không mở miệng ra.

Thư Phi Phi bị bị tát một cái, vẫn còn uất ức, quay đầu liếc Kỷ Yên một cái, ánh mắt mang theo sự độc ác, bắt gặp ánh mắt tươi cười của Kỷ Yên, có chút khôi hài.

Rốt cuộc Thư Phi Phi là do tuổi còn nhỏ nên vẫn chưa biết cách giấu đi cảm xúc, so với cô ta ở kiếp trước, lực sát thương ít hơn rất nhiều.

Nhiều người nhìn như vậy, trên mặt của Kỷ Vĩnh Xương cũng không thể kìm nén được sự tức giận: "Tối nay con nghỉ ngơi cho khỏe đi." Ông ta với với Kỷ Yên, rồi cũng không quay đầu lại mà đi thẳng lên lầu.

"Vĩnh Xương…" Nhiếp Phương thấp giọng kêu lên, giọng điệu đó đáng thương khỏi bàn.

Bóng lưng của Kỷ Vĩnh Xương dừng lại một chút, cũng không quay đầu lại, nói: "… Hai người về nhà trước đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!