Chương 17: (Vô Đề)

Trans: Tus

"Có muốn về nhà không?" Giọng cậu trầm xuống, mỗi động tác lại càng thêm nặng nề.

Kỷ Yên nhìn cậu, cô hoài nghi rằng nếu như cô không đồng ý cậu sẽ vò nát mặt cô.

Nước mắt của cô cũng cạn rồi, không chảy nổi nữa.

Thấy đôi mắt của người này càng ngày càng tối, cô chỉ nhắm mắt lại, mím môi: "Về thì về, nhưng tớ phải quay lại chỗ cậu thu dọn đồ đạc rồi mới đi được."

Ngón tay của cậu cuối cùng cũng rời khỏi gương mặt của cô, mắt cô đã đỏ hoe, cũng không phân biệt được là do khóc hay bị cậu xoa.

"Ừ." Trong giọng nói của cậu vẫn còn chút run rẩy, hờ hững buông thõng ngón tay sang hai bên, tiến về phía trước.

Bóng lưng cứng đờ như vậyKỷ Yên hối hận vô cùng, cô cảm thấy Trình Diệp vừa rót cho cô một bát canh th**c l*c, cười nói vài câu, cô lại thỏa hiệp như một kẻ ngốc. 

Mãi cho đến khi đứng ở bên giường trong phòng của Trình Diệp, cô mới đột ngột giác ngộ.

Cô bị người ta đuổi ra khỏi nhà rồi à?!

Lúc này Trình Nghiệp đang đứng cách cô không xa, vẻ mặt lạnh lùng, chẳng còn chút bối rối nào như lúc nãy?

Cậu xoay người kéo mở cánh cửa tủ một cách vô cảm, một thứ đồ màu hồng phấn bên trong bất ngờ rơi ra ngoài.

Đôi tay nhanh nhẹn và ánh mắt tinh tường của Trình Diệp đã kịp thời ngăn chặn nó rơi tự do.

Sự đụng chạm mát lạnh và mượt mà của bàn tay khiến mí mắt cậu co giật. 

Năm ngón tay buông lỏng, một tấm lụa băng màu hồng được lòng bàn tay rộng lớn của cậu giữ chặt. 

Và chủ nhân của nó, đứng cách cậu khoảng một mét, nhìn cậu đầy ẩn ý trong vài giây. 

Cô gái đôi môi đỏ mọng hé mở, nhưng không hé được một lời, đột nhiên lao tới, tức giận đùng đùng giật lấy đồ trong tay cậu, nhét vào túi xách của mình.

"Tớ rốt cuộc cũng biết được rằng tại sao cậu lại đuổi tớ đi rồi!"

Trình Diệp nghe xong ngẩng đầu lên nhìn cô.

Cậu nhìn thấy gấu váy của cô gái bị gấp lại một góc, bắp chân thanh tú cong sang một bên, cô quay lưng về phía cậu, ném quần áo vào túi như muốn trút giận.

"Đồ đạo đức giả! Dâm dê!"

Mí mắt cậu giật giật.

Nghe thấy lời buộc tội đầy tức giận: "Nói cái gì mà tớ ở đây không thuận tiện, không an toàn chứ! Tất cả đều vì ánh mắt rình rập của cậu dành cho tớ, sợ không kiềm chế được thú tính của cậu!" 

Cô nói xong, nhanh chóng quay đầu "liếc" cậu một cái, còn "hứ" một tiếng.

Trình Diệp: "…"

Cô lại đang nói mấy lời ngang ngược đó à?

Rốt cuộc là ai có ánh mắt thèm thuồng với ai đây??

"Tớ đi đấy." Kỷ Yên đứng dậy, đẩy cậu ra, dùng ngón tay mềm mại v**t v* ngực của cậu.

Một vết xước rất nông rất nhạt.

Cậu cau mày nhìn cô, phát hiện cô gái đã đứng chống nạnh trước tủ quần áo, cô kiểm tra đồ đạc lần cuối với vẻ mặt vô cùng bình tĩnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!