Trans: Tus
"Lại đây."
Cậu nói như vậy.
Kỷ Yên bất động.
Là cơn gió đang chuyển động, khiến cho đôi lông mày của cậu càng thêm sống động.
Khóe mắt cô nheo lại, khóe môi lạnh lùng mang theo nụ cười gượng gạo vẫn chưa kịp rút lại.
Tất cả đều rơi vào mắt cậu.
Sau đó ngay giây sau, cô đã cười rồi: "Trình Diệp, cậu đến rồi! Cậu đứng ở đây làm gì vậy, tớ còn tưởng rằng…"
Lời còn chưa nói hết đã nghẹn lại.
Theo tiếng gió nhẹ nhàng, đồng tử của cô đột nhiên mở to, tay áo trắng tinh của chàng trai lướt qua má cô, hơi thở đặc biệt của cậu hướng về phía cô.
Trong chốc lát, Kỷ Yên chỉ có thể nhìn thấy cổ tay áo trắng và xương quai xanh gầy gò của cậu.
Tim đập thình thịch.
Cậu đeo lại chiếc cặp sách màu hồng đã rơi xuống của cô, đầu ngón tay vén lại mái tóc mềm mại của cô.
"Cho rằng cái gì?" Trình Diệp hỏi.
Cậu vẫn lạnh lùng như trước, nhưng sâu trong đôi mắt đen dường như đã có thêm chút tia sáng nhàn nhạt.
Kỷ Yên bị cử chỉ thân mật đột xuất của cậu dọa sợ, vô thức nói: "Nghĩ rằng cậu đang cố ý đợi tớ ấy."
"Ừ." Cậu không thừa nhận cũng không phủ nhận.
Kỷ Yên ngơ ngác ngước nhìn cậu: "Cậu nói gì cơ?"
Trình Diệp đã cụp mi xuống, cau mày thiếu kiên nhẫn bước vào lớp.
Trong phòng học lớp 3 vừa mới nghỉ trưa xong, hỗn loạn như bầy ong vỡ tổ.
Trình Diệp từ cửa sau bước vào, không mang theo cặp sách, đôi môi mỏng mím nhẹ ung dung bước về chỗ ngồi, phần lớn sách giáo khoa của cậu đều cất trong ngăn bàn, ít khi đụng đến.
Cô gái có đôi mắt sắc bén ngồi ở hàng ghế đầu, lập tức quay người lại cẩn thận liếc nhìn, vừa thốt ra câu: "Này… bạn Trình…"
Lông mày Trình Diệp hơi nhíu lại.
Kỷ Yên vội vàng chạy từ ngoài cửa vào khí thế hừng hực hét lớn: "Trình Diệp, vừa rồi cậu mới nói gì hả?!"
Cô gái đi tất trắng giày đen, tóc đuôi ngựa tung bay, gương mặt xinh đẹp yêu kiều động lòng người, đôi má ửng hồng như búng ra sữa, đôi môi đỏ mọng của cô khép hờ, lồng ngực phập phồng.
Lớp 3 bùng nổ.
Sau một giây yên tĩnh, một tiếng "Ồ" vang lên.
Lý Tịnh Tuyết quay sang túm cổ Văn Dương, kích động hét lên: "Trình Diệp đã tỏ tình với Kỷ Yên rồi à?! Nhanh như vậy sao? Ôi mẹ ơi!!! Rơi mẹ nó nước mắt rồi này…"
Văn Dương trợn trắng mắt: "Bà cố nội ơi, bà kích động bà duma túm cổ tôi làm gì?!! Mau bỏ tôi ra, ông đây sắp ngạt thở rồi!"
Giang Dương Trạch trong lòng oán thầm: Tên khốn Trình Diệp đó lại động đến nữ thần Yên Yên rồi? Xem lát nữa tôi xử lý cậu thế nào!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!