Trans: Em Tú xeeng đẹp toẹt dời
Trên đường trở về, Trình Diệp nhận được điện thoại của lão Lưu, hỏi cậu tại sao sáng sớm không đến trường.
Cậu chỉ đơn giản xin nghỉ ốm, lão Lưu cũng không hỏi thêm gì nữa, lần trước điền thông tin có lẽ thầy ấy đã biết một số thông tin về gia đình cậu, căn dặn thêm vài câu phải chú ý sức khỏe rồi tắt máy luôn.
Cuối con hẻm, mỗi khi đến giữa trưa khói đặc cuồn cuộn, phía sau quán ăn đầy ruồi, khắp mặt đất đầy dầu đen.
Thỉnh thoảng, một vài phụ nữ ăn mặc hở hang trang điểm đậm sẽ nhìn cậu với nụ cười quyến rũ và cười khúc khích kỳ lạ.
Trình Diệp cúi đầu, nhét điện thoại vào trong túi quần, siết chặt cái túi nilon trong tay, bước nhanh về trước.
Khi đi đến cuối con hẻm, một số người bất ngờ từ phía sau lao ra giữ cậu và dùng gậy đánh vào đầu cậu.
Trình Diệp phản ứng rất nhanh, đã nhanh chóng né được, nhưng vị trí quá chật chội, cậu lại không hề nắm thế thượng phong, nên đã bị đánh mạnh một cú sau lưng.
Một âm thanh nặng nề vang lên.
Cổ họng cậu nghẹn lại không nói được lời nào, chiếc túi nhựa màu trắng trong tay bị nắm chặt phát ra tiếng sột soạt.
Cậu siết chặt mười đầu ngón tay, có thể nhìn rõ người trước mặt.
Người đứng đầu trông quen quen, thắt bím tóc, mặc quần jean rách có đeo dây chuyền, miệng vẫn đang nhai kẹo cao su.
Là người mà hôm đó đã gặp ở quán net, Chu Nghĩa.
"Yô, trùng hợp vậy sao, về nhà à?" Hắn liếc nhìn Trình Diệp, đánh giá xung quanh, rồi khoa trương khịt mũi: "Đây là chỗ cho người ở à? Các anh em có ngửi thấy mùi gì không, thối chết ông đây rồi…"
"Đại ca, là mùi cống rãnh bên ngoài nhà hàng đầu ngõ."
"Hừ!" Chu Nghĩa tát thằng nhóc lệch cả mặt: "Là mùi thối rữa trên cơ thể của thằng nhóc này! Có biết mỉa mai không hả tên nhóc? Không nói cũng không ai nói cậu bị câm đâu, cút qua bên kia cho ông!"
"Dạ, em biết rồi đại ca." Tên nhóc đầy khổ sở lùi về sau.
Chu Nghĩa "khụ" ho một tiếng, Trình Diệp ngẩng đầu, dùng ánh mắt hờ hững chậm rãi liếc nhìn lên lầu 6.
Trên ban công có một gốc bách hợp, là Kỷ Yên hôm nào đó đã ôm về, khi đó quần áo cô lấm lem bùn đất, trên cánh tay lấm tấm bẩn, đôi mắt mèo cong cong hình trăng lưỡi liềm. Cô nói hoa này rất dễ trồng, giống như sinh mệnh con người, phải có bắt đầu và kết thúc.
Những chiếc lá bách hợp màu xanh vẫn đang đung đưa trong gió, từng cơn gió nhẹ thổi qua má.
Cậu không biết trong lời nói của cô có ý gì, tại sao lại có bắt đầu và kết thúc?
Nhưng điều duy nhất lúc này cậu luôn biết là cô vẫn đang ở trong nhà để đợi cậu.
Cậu nắm chặt đầu ngón tay, đôi đồng tử đen lần đầu tiên tỏa ra ánh sáng sắc bén, đôi lông mày sắc lạnh như dao, lạnh lùng hỏi: "Tao đang vội, mày có chuyện gì?"
Chu Nghĩa cũng không khách sáo: "Nhiệm Cầm có phải là đang ở chỗ của mày không?!"
"Không." Trình Diệp nhìn người trước mặt, vênh váo, kiêu ngạo, vẫn còn đó những nét trẻ thơ chưa phai mờ của tuổi trẻ.
Luôn mồm nói rằng tuổi trẻ bồng bột.
Nhà kính thì mãi mãi không thể trồng được những cây cao chót vót.
Ở đây đóng một vở kịch tình cảm sâu sắc với hắn thì đúng thật lãng phí thời gian.
"Mụ nội nó!" Chu Nghĩa chính là nhìn không quen với cái kiểu kiêu ngạo không coi ai ra gì của tên nhóc này, hắn giật lấy thứ bên tay Trình Diệp, liếc nhìn nó, trong đôi mắt như tóe ra tia lửa.
"Đây là cái gì?" Hắn hung tợn trừng mắt, một phát ném mấy món đồ qua bên đường, từng gói băng vệ sinh mang nhãn hiệu "độ thoải mái" ở bên trong lăn ra ngoài, bị nước bẩn khắp nơi nhuộm bẩn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!