Trans: Cách một
Ánh sáng trắng đột ngột xuất hiện ở phía chân trời, thành phố Vân lại chào đón một ngày mới.
Kỷ Yên rất hiếm khi thức xuyên đêm, lại thêm khi trở về còn có gió lạnh xen lẫn thổi đến, lúc này rượu mạnh đã ngấm vào người, khó chịu nằm r*n r* trên vai của Trình Diệp.
Trình Diệp lấy chìa khóa mở cửa, nửa đỡ người vào phòng ngủ. Mặt cô tựa vào lòng bàn tay cậu, đôi mắt khép hờ, đôi mày thanh tú hơi nhăn lại, đôi má đỏ bừng, có chút mềm mại và mang theo cảm giác quyến rũ.
Trình Diệp tìm chiếc khăn lông rửa mặt cho cô, vỗ nhẹ vào má cô: "Kỷ Yên, có đi học không?"
Kim đồng hồ trên tường đã chỉ hơn 7 giờ 30, vẫn miệt mài không ngừng chạy về phía trước.
Kỷ Yên xoay người, kêu "ưm" một tiếng, đuôi tóc cô cọ lên đầu gối của cậu, khiến cậu lùi lại phía sau như thể bị điện giật.
Môi cô mấp máy, Trình Diệp cúi đầu lắng nghe.
"Bà mẹ nó cái trường rách nát đó, lúc quần nào cũng mời phụ huynh của tớ… đi cái quần què, phiền chết đi được!"
Trình Diệp: "…"
Cậu hiểu rồi.
Người này là một kẻ chán học đây mà.
Cậu ngồi dậy từ trên giường, tính mặc kệ cô.
Thích thì đi, không thì thôi, dù sao không hầu nổi cô.
Bộ quần áo tối qua ướt đẫm mồ hôi, nồng nặc mùi thuốc lá và rượu, cậu quay người lục tủ tìm bộ đồng phục trường, nếu thu dọn nhanh thì có thể đi tắm rồi đi đến trường, khoảng tám giờ là đến trường.
Giây tiếp theo, đôi mắt cô gái chợt mở ra, hàng mi dài thanh tú đen như lông quạ bối rối chớp chớp, cô nhìn về tấm lưng gầy gò của cậu, dùng ngón tay trắng nõn như cọng hành móc vào góc áo anh.
"Trình Diệp…"
Cậu nghĩ rằng cô đã tỉnh rồi, vẫn tiếp tục lục lọi: "Ừ."
"Hì hì…" Đột nhiên cô nhìn cậu cười rạng rỡ thành tiếng.
Trong đôi mắt ấy sáng lấp lánh, cậu vừa kéo mạnh bộ đồng phục, vừa quay lại nhìn cảnh tượng kỳ lạ này.
"Cười gì chứ?" Cậu hỏi.
"Tớ vui đó! Đây không phải là giấc mơ, cậu chưa chết, cậu bây giờ đang khỏe mạnh đứng trước mặt tớ! Cậu vậy mà vẫn còn sống!!"
Ngón tay của Trình Diệp cứng đờ, trên trán nổi đầy gân xanh.
Nghe ý cô nói, cô gái này rốt cuộc là muốn cậu sống hay chết đây?
Sao lại nói mấy lời kỳ lạ như thế chứ?
Kết quả cô gái càng nói càng kích động, đột nhiên nắm lấy mạn giường muốn đứng lên. Quần áo cô xộc xệch, xiêu xiêu vẹo vẹo mà nhìn cậu chằm chằm, hai má đỏ bừng, đôi môi đỏ mọng quyến rũ, cười rạng rỡ.
Trình Diệp như nhận ra điều gì đó, lùi về sau một bước.
Giống như Kỷ Yên nhìn thấu điều đó, cô nhào vào người cậu, vòng tay qua cổ cậu rất tự nhiên. Mùi hương đặc trưng của cô gái tràn ngập lỗ mũi, cơ thể cô thanh tú và mềm mại.
Trình Diệp biết cô say rượu, nhưng cậu không ngờ cô lại say bí tỉ như thế này!
Cậu vỗ vào vai cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!