Chương 12: (Vô Đề)

Trans: Top các cách để quơn nyc 

Ngay giây sau, thời gian nhanh chóng chuyển dời.

"AAA!!!"

Có khán giả đột nhiên la lên.

Người dẫn chương trình giơ micro lên và liên tục nói về chuyện gì đó đầy vấp vá, tiếng đám đông xôn xao, hỗn loạn càng trở nên hỗn loạn.

Dường như có tiếng nổ lớn từ phía chân trời xa truyền đến, một ngọn đèn đường đột nhiên vụt tắt.

Tiếng rít chói tai của lốp xe trên mắt đường dường như ở rất xa.

Kỷ Yên rùng mình một cái, đứng dậy.

"Xảy ra chuyện gì vậy?!"

"Xảy ra tai nạn xe rồi à!!"

"Nhanh nhìn xem là chiếc xe nào vậy… Ui may quá, không phải là chiếc mà tôi cược, còn tưởng rằng tiền của ông đây coi như lại đổ sông đổ bể rồi chứ."

"…"

Âm thanh ồn ào giống như có một đôi bàn tay vô hình đang ấn chặt lên từng mạch máu cô, quai hàm Kỷ Yên bắt đầu run rẩy kịch liệt, màn hình lúc sáng lúc tối, cô nhắm chặt mắt không dám nhìn.

Không phải cậu… không thể là cậu.

"Brừm" một chiếc xe màu vàng lao từ xa đến không hề giảm tốc độ, bắn nhanh tới vạch nước rút, dừng lại một cách chói tai.

Những người xung quanh dường như đột nhiên mất trí nhớ, quên mất vụ tai nạn xảy ra chỉ vài phút trước, mọi người bắt đầu reo hò và hét lên tên người chiến thắng một cách vô cùng phấn khích.

Người đàn ông xuống xe cởi mũ bảo hiểm, ôm người phụ nữ mặc áo đỏ ngồi trên ghế phụ và hôn lên đôi môi cô ấy.

"Lão Đặng oách vãi! Lão Đặng đỉnh vãi ò!!"

"Hú hú hú, chài địu! Các người có nhìn thấy không?! Lão Đặng là số một! Ông đây cược thắng rồi!!!! Tối nay kiếm được món lời to rồi ha ha ha!!"

Tiếp theo là chiếc xe thứ hai.

Chiếc thứ ba.

Bầu trời dần dần chuyển sang màu trắng bạc, trời bắt đầu dần có cơn mưa nhỏ, chiếc xe thể thao màu đen vẫn mãi không xuất hiện.

Xung quanh có người bắt đầu thở dài quay trở lại.

Một trận đua nghẹt thở sắp đi tới hồi kết.

Mưa rả rích rơi thẳng xuống đỉnh đầu Kỷ Yên. Cô bướng bỉnh đứng nguyên tại chỗ, không lùi lại dù chỉ một bước.

Men say dần bốc lên khiến đầu óc cô chao đảo.

Thoáng chốc, cô chẳng phân rõ đây là đời trước hay đời này, hay tất cả chỉ là một giấc mơ.

Đôi mắt cô đỏ hoe, mưa dần thấm ướt những sợi tóc mai. Môi dưới bị cắn đến bật máu. Giữa màn đêm u tối mịt mùng, dáng người cô nhỏ bé như nhánh bèo không nơi nương tựa, chực ngã xuống bất cứ lúc nào.

Giây tiếp theo…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!