Trans: Còn ai ngoài bạn Tú nữa đâuuuuuuu
Tay của Trình Diệp siết chặt lấy vai của cô, trong màn đêm đôi mắt đen láy của cậu càng thêm đáng sợ.
Cậu cao lớn, đứng chắn trước mặt cô, năm ngón tay bấu vào cánh tay cô làm tay cô hơi đau.
"Sao vậy Trình Diệp, đây là ghệ cậu à?" Bùi Cảnh Long "Xùy" cười ra tiếng.
Có tên nhóc phía sau cũng cười theo: "Yo, Trình thiếu hôm nay cũng muốn đặt cược một ván sao?"
Cược… một ván? Cược cái gì?
Kỷ Yên nghe mà chả hiểu gì.
Cô liền nhìn thấy Bùi Cảnh Long làm ra vẻ thần bí đứng dậy: "Tới đây, Trình thiếu, tôi kính cậu một ly."
Người ở phía sau anh ta bắt đầu rót rượu vào trong ly.
Bùi Cảnh Long vẫn nâng ly về phía cậu, bỗng nhiên như tỉnh ngộ: "Ồ không đúng, là kính Trình thiếu trước kia…"
"Dù sao cậu của bây giờ…" Ngón tay anh ta sờ lên môi, trong mắt lộ ra vẻ đầy mỉa mai: "Cho cậu uống rượu như thế này, cũng có chút cảm thấy lãng phí đấy."
Nói xong, anh ta vung tay, "choang" ly rượu bị đập mạnh xuống đất.
Xung quanh yên lặng vài giây, ly rượu nằm bên chân của Trình Diệp, phát ra từng giọt từng giọt bọt khí.
Thà rằng vứt bỏ, còn hơn để cậu uống.
Bùi Cảnh Long nhìn chằm chằm dáng vẻ của cậu, trong lòng len lỏi niềm vui.
Năm đó anh ta 13 tuổi, đánh nhau ở trường chuyên trung học thành phố Ninh, anh ta bị đám con trai ấn đầu quỳ dưới đất. Trình Diệp của lúc đó cũng cao cao tại thượng giống như anh ta ngày hôm nay, cái người vô tình tàn nhẫn đó, tính cách hung tàn, đánh giá anh ta từ đầu đến chân, sau đó mất kiên nhẫn thu hồi ánh mắt, nói: "Đừng có cái quần gì cũng đến tay tôi, ông đây lười tự mình động tay."
Cậu đến nhìn anh ta một cái, cũng giống như nhìn lũ kiến hôi dưới đất, hèn mọn như cát bụi.
Xưa đâu bằng nay, hôm nay đôi mắt Trình Diệp đang nhìn chằm chằm vào những mảnh thủy tinh trong suốt trên mặt đất, suy nghĩ ẩn giấu giữa đôi lông mày, đã không còn dáng vẻ huy hoàng lúc ban đầu nữa.
Không một ai có thể đoán ra được cậu đang nghĩ cái gì.
Kỷ Yên nắm chặt tay thành nắm đấm, lồng ngực phập phồng, bị sức mạnh của Trình Diệp giữ chặt, không thể tiến lên trước.
Trong lòng Bùi Cảnh Long đắc ý: "Nghe nói không phải lúc trước Trình thiếu thích nhất là cá cược sao? Như vậy, nếu hôm nay cậu quỳ xuống gọi tôi một tiếng bố, tối nay tôi sẽ cược một ván lớn với cậu, chỉ cược cậu thắng, thế nào?"
Trên trán Trình Diệp nổi lên đầy gân xanh, trong mắt đầy vẻ thăng trầm, toàn thân căng cứng.
"Tôi biết kỹ thuật của cậu tốt, thắng vài ván cũng là chuyện nhỏ, cậu phải suy nghĩ thật kỹ càng, thắng ván cược này rồi, tiền cược đủ để cậu xài hết cả quãng đời còn lại, các người nói xem có đúng không?" Anh ta đếm bằng đầu ngón tay, những người xung quanh hít một hơi.
"Ha ha ha Bùi thiếu đúng là ra tay hào phóng, hành động cứu trợ người nghèo này, lợi hại lợi hại lợi hại…"
"Bùi thiếu thật đỉnh vãi nồi!"
Những người phía sau của Bùi Cảnh Long liên tục phát ra những tiếng cười kỳ lạ khó nghe.
Sỉ nhục, chế nhạo, lũ lượt kéo đến.
Đầu lưỡi của Trình Diệp ấn mạnh lên vòm miệng, yết hầu chậm rãi chuyển động, trong cổ họng tràn ngập mùi tanh hôi.
Đây là tội nghiệt mà cậu đã gây ra, cậu phải tự mình gánh chịu hậu quả.
Cậu giống như một chiếc lá cuối cùng nổi trên mặt biển, trôi bềnh bồng quá lâu, liền nhanh chóng bị dìm chết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!