Trans: Tui cô đơn qué =))))
Khi trời gần sáng Trình Diệp mới quay về phòng, khắp người nồng nặc mùi rượu, muốn đi tắm ngay lập tức.
Đi ngang qua phòng ngủ, liếc nhìn cánh cửa phòng đang đóng kín, cuối cùng cậu cũng hạ tay xuống, yên lặng quay lại sofa, nằm ở đó đến tận bảy rưỡi mới xuống giường đi vào phòng tắm.
Đôi mắt hạt dẻ của Kỷ Yên đều sưng vù, dường như cả đêm qua không ngủ.
Cô dụi mắt bước ra khỏi phòng ngủ, vừa hay đụng phải người vừa bước ra từ phòng tắm.
Khắp người cậu trai được bao phủ bởi hơi nước, mặc chiếc áo sơ mi ngắn tay màu trắng tinh, trên cổ quán một chiếc khăn màu trắng sữa, tóc ở trên trán vẫn nhỏ vài giọt nước.
Đôi mắt hoa đào ngấn nước, nhìn cô với ánh mắt rất lạnh nhạt, hỏi: "Buổi sáng ăn trứng rán với sữa được không?"
Kỷ Yên nhẹ nhàng "ừm" một tiếng rồi bước đến chỗ phòng tắm.
Sắc mặt cô gái trông rất mệt mỏi, đôi mắt nheo lại, hiếm khi thấy cô không cười.
"Ngủ không được à?" Đột nhiên cậu hỏi.
Kỷ Yên nhỏ giọng lẩm bẩm: "Còn không phải là vì cậu hay sao…"
Cậu cũng không nghe rõ, cửa phòng tắm bị đóng lại từ bên trong, âm thanh khá lớn.
Cô nhóc này vậy mà lại gắt ngủ à?
Cậu lắc đầu đi ra ngoài.
Trong phòng tắm, Kỷ Yên cầm điện thoại lên, màn hình chớp sáng, mở máy.
Âm thanh thông báo tin nhắn liên tục được gửi đến, còn có tin nhắn và cuộc gọi của dì Từ, Văn Dương, Lý Tịnh Tuyết, nhiều nhất vẫn là 22 cuộc gọi nhỡ của Kỷ Vĩnh Sương.
Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, suy nghĩ có chút phức tạp.
Kỳ thật Kỷ Yên và Kỷ Vĩnh Sương cũng không thân thiết lắm, những năm đầu ông ta bôn ba vất vả khắp nơi, phần lớn thời gian đều là dì Từ ở nhà với cô, thỉnh thoảng Trương Vận mới vội vàng quay về nhìn cô được vài lần lại gấp gáp đi ra ngoài. Số lần về nhà của Kỷ Vĩnh Sương chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng mỗi năm ông ta chưa bao giờ bỏ lỡ món quà sinh nhật của cô.
Khi còn nhỏ, cô nhìn dáng vẻ vui vẻ của gia đình ba người nhà người khác, thậm chí còn tưởng tượng rằng một ngày nào đó cô sẽ thân thiết với bố Kỷ như vậy. Tuy nhiên sau khi trải qua những gì xảy ra ở kiếp trước, cô càng ngày càng không biết làm sao về nhà và đối mặt với người đàn ông có hai gia đình này.
Một lúc lâu sau, cô ngắn gọn trả lời lại vài chữ "Mọi chuyện vẫn ổn" rồi gửi vào trong nhóm, sau đó tắt điện thoại, màn hình tối đen hoàn toàn.
Bây giờ cô còn chuyện khác phải làm…Giờ cơm tối.
Trình Diệp cởi chiếc tạp dề màu xám đen ra, bưng mấy món ăn nấu từ trong bếp ra đặt lên bàn với vẻ mặt không biểu cảm.
Thịt lợn xé với khoai tây, trứng xào với cà chua và canh chua thập cẩm.
Một thịt, một rau và một canh, cơm nhà đơn giản, căn phòng tràn ngập hương thơm do các món mà Trình Diệp nấu.
Khi bưng đồ ăn lên, đầu ngón tay cậu hơi cong, cô nhìn thấy một vết sẹo rất sâu ở mặt trong ngón trỏ tay phải của cậu.
Nó uốn lượn quanh co, gần như hòa vào màu da, xem ra là đã cách đây rất lâu rồi.
Trái tim nóng hổi của Kỷ Yên nhất thời lạnh lẽo.
Cô kìm nén vẻ mặt đau khổ, không hỏi cậu về vụ hồi tối, ngồi xuống cười hi hi cầm lấy đũa: "Đầu bếp Trình, không phải cậu chỉ bao ở không bao ăn mà? Sao lại lấy hai đôi bát đũa vậy?"
Cô vẫn luôn thích nũng nịu trêu chọc cậu, cũng chỉ có cậu mới chịu đựng được.
Trình Diệp rất chuyên tâm mà ăn cơm, tự mình gắp đồ ăn cho mình, phải lâu sau mới ngẩng đầu lên khỏi bát: "Một mình tôi ăn không hết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!