Chương 1: (Vô Đề)

Trans: Tú Anh nè heheee

Kỷ Yên mở to mắt, nhìn chằm chằm trần nhà trong phòng ngủ quen thuộc, ngẩn ngơ rất lâu.

Điện thoại di động trên đầu giường hiển thị 31/8/2013.

Tim như chết lặng.

Cô… sống lại rồi?

Giọng nữ ấm áp ngoài cửa vang lên, toàn thân Kỷ Yên như bị hút cạn sức lực, lao ra khỏi phòng.

"Yên Yên…" Trương Vận có chút kinh ngạc, liếc nhìn cô: "Yên Yên, mau trở lại mang giày vào đi, cẩn thận cảm lạnh."

"Mẹ…" giọng nói Kỷ Yên run rẩy, chân mềm nhũn xém chút đã ngã xuống.

Đôi tay ấm áp trước mặt đỡ lấy cô, vành mắt cô đỏ hoe.

Cô thực sự sống lại rồi!

Quay trở lại một năm trước, những ngày đầu lớp 11, khi tất cả các thảm họa vẫn chưa xảy ra.

Không lâu sau khi bắt đầu năm học thứ hai ở kiếp trước, Trương Vận phải đi công tác xa, trên đường về mưa lớn đường trơn, xe đã bị rơi xuống vực, người không thể nào cứu được nữa.

Ở độ tuổi 15 – 16, nỗi đau mất mẹ là không thể vượt qua, từ đó Kỷ Yên bắt đầu đánh nhau gây rối cả đêm không về nhà, bố Kỷ – Kỷ Vĩnh Xương ngày càng thất vọng về cô, những chuyến công tác xa nhà dài ngày trở nên ngày một dài hơn.

Và rất nhanh sau đó mẹ kế cũng là tình nhân của bố cô –  Nhiếp Phương mang theo con gái ả vào nhà họ Kỷ, con gái Nhiếp Phương là Thư Phi Phi nhỏ hơn Kỷ Yên một tuổi, nhìn rất ngây thơ vô hại, trước mặt người khác thì như hoa sen trắng, sau lưng là đũy chóa cái trà xanh chính hiệu. Cũng vì lý do đó, Kỷ Yên rất nhanh đã bị Thư Phi Phi khéo ăn nói thay thế, cô triệt để trở thành đứa con bị hắt hủi của nhà họ Kỷ.

Sau đó nữa, khi cô trốn học rồi bỏ tiết quậy phá đủ trò, nhưng lại gặp được Trình Diệp.

Mùa hè năm 2014, Kỷ Yên nhiều lần khắc họa về cậu trong nhật ký của cô, cô cẩn thận dè dặt trong lòng tràn đầy yêu thích, lén lút mà thích cậu, là bí mật mà cô không thể nói với ai, cũng là tấm bèo cuối cùng mà cô không muốn bị nhấn chìm.

Nhưng tiếp sau đó, cậu cũng rời đi, trong di thư cũng chỉ để lại vỏn vẹn 4 chữ "Tạm biệt thế giới", tận cùng sự cô đơn, để lại rất nhiều sự thổn thức.

"Trình Diệp tự sát ở nhà rồi á?!"

"Mấy cậu nói Trình Diệp? Cậu ấy á, sợ rằng đã bị trầm cảm từ lâu rồi, bình thường luôn có dáng vẻ tiêu cực trông rất dễ bắt nạt, vẫn luôn bị trường cấp 2 số 1 bên cạnh bạo lực học đường, nghe nói chiều hôm qua sau khi tan học còn bị một đám người trốn trong ngõ đánh… trong lòng tràn đầy sự chán nản oán hận, có chết cũng sẽ biến thành quỷ đầy oán khí…"

"Tớ vẫn cảm thấy tâm lý cậu ta có chút vấn đề, ai nói chuyện cũng bị cậu ta phớt lờ, lúc trước tớ thậm chí còn không dám nhìn vào mắt của cậu ta, luôn cảm thấy sợ hãi đến mức hoang mang, ánh mắt dọa người đến kỳ lạ… Bây giờ không có cậu ta ở đây, trái lại đã nhẹ nhõm hơn nhiều…"

Vào một ngày tháng 5, kỳ thi đại học đang đến gần, Kỷ Yên sau khi nghe được tin dữ thì toàn thân lạnh buốt.

Nghèo đói túng quẫn, không ai thấu hiểu, bạo lực học đường.

Sợi dây duy nhất trong trái tim cô đã đứt rồi.

Cô đứng bên ngoài trường, lắng nghe tiếng xe cộ đông đúc qua lại, tiếng gió rì rào vút qua, ngay khi tiếng phanh xe kịch liệt vừa dứt, "Két" một tiếng…

Xung quanh có tiếng người la lên, có tiếng người hô hoán bên tai không ngừng.

Cơ thể cô trở nên nhẹ bẫng đi, đôi mắt nặng nề nhắm lại.

Cô chết rồi sao?

Nếu như… nếu như tất cả có thể bắt đầu lại…

Mở mắt ra lần nữa, cô đã trở về một năm trước, từ không thể tưởng tượng được đến dần chấp nhận.

Rõ ràng trên lịch đã ghi rất rõ ràng, 31/8/2013, ngày mai sẽ bắt đầu lớp 11, còn được bản thân đánh dấu bằng một vòng tròn đỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!