Chương 93: Pn 13 Trọn Đời

Thi Nhã bị phán vào tù, mấy ngày nay ra viện, Lục Yên vẫn luôn thu dọn sắp xếp đồ cũ trên gác xép.

Đồ vật mà hơn mười năm trước cô từng dùng, Giản Dao vẫn luôn giữ lại, tất cả đều không ném đi, nghĩ đến nếu như có một ngày cô có thể trở về, nhất định cũng sẽ muốn nhìn những vật cũ này một chút.

Lục Yên tìm được rất nhiều ảnh chụp cũ ố vàng, những tấm hình này bị Lục Trăn giấu trong rương gỗ lớn ở nơi sâu nhất của gác xép.

Ảnh chụp mặc dù bám bụi nhưng mà vẫn có thể nhìn thấy âm thanh nụ cười của các thiếu niên lúc ấy.

Lúc trước khi Lục Yên tốt nghiệp đại học, các chú đều tới cùng cô chụp hình tốt nghiệp, Thẩm Quát cũng ở đó, còn có Lục Trăn.

Lục Trăn ấn lấy đầu cô, mở to miệng, cười đến mức rất chó, Lục Yên bị Lục Trăn đè đầu, vẻ mặt không cam lòng liếc xéo anh ta.

Thẩm Quát đứng sau lưng cô, nắm rất chặt tay cô, ánh mắt dịu dàng giống như muốn hòa tan vạn vật.

Đây là thời gian thanh xuân tốt đẹp nhất thuộc về bọn họ.

Thế nhưng sau này, trong khoảng thời gian rõ ràng là tốt đẹp nhất, cô lại vứt bỏ anh...

Lục Yên xoa xoa khóe mắt ửng đỏ, cẩn thận lau ảnh chụp sạch sẽ, sau đó cất vào khung hình.

Dưới đáy rương, còn có một cái ốc biển nhỏ trắng nõn, Lục Yên nhớ rõ, đây là quà tặng sau khi Thẩm Quát lần đầu tiên thi đấu lấy được giải thưởng tặng cho cô.

Giản Dao từng nói với cô về một truyền thuyết hoang đường, nói chuyện với ốc biển, có thể nói cho bản thân mình trong tương lai nghe.

Cô đặt ốc biển ở bên tai, nghe ngóng, dường như còn có thể nghe thấy tiếng gió biển gào thét, thủy triều vỗ vào bờ, nhưng không nghe được lời nói năm đó của mình.

Gạt người nhỉ.

Nhưng mà chuyện này không quan trọng, bây giờ mọi thứ đều đã không quan trọng nữa...

Bởi vì, cô trở về rồi.....

Lục Yên của trước kia luôn giúp bố cô thu dọn cục diện hỗn loạn, điều hòa quan hệ của bố và ông nội, Thẩm Quát, tìm kiếm nguyên nhân cái chết của mẹ, Lục Yên của hiện tại, rốt cuộc có thời gian có thể làm chuyện mình thích.

Cô ra album, ca hát, quay phim...! đại học vẫn chưa tốt nghiệp đã có chút danh tiếng.

Lục Yên không giống Giản Dao, vừa vào nghề liền bộc lộ tài năng, hào quang bốn phía...

Cô không phải là tuyển thủ thuộc loại bạo hồng*, mà là từ từ bình tĩnh tiến từng bước, nhưng mỗi một tác phẩm đều là chậm mà chắc, dồn hết tâm sức làm thật tốt.

(*: Là hiện tượng 1 người nhờ 1 tác phẩm, vai diễn, bộ phim nào đó mà đột nhiên gia tăng độ nổi tiếng đáng kể, thậm chí có thể nói là đổi đời.

Hoặc là một bộ phim, chương trình nào đó vốn không được kỳ vọng nhưng lại đột nhiên được yêu thích không ngờ.)

Đại học đều sắp tốt nghiệp rồi, Lục Yên phát hiện, cái tên Thẩm Quát kia, hình như...! hoàn toàn không có động tĩnh.

Cô đã tròn hai mươi hai tuổi rồi, nhưng Thẩm Quát dường như cũng không định phải làm chút gì đó.

Hoặc là anh muốn làm chút gì đó, nhưng vẫn đang suy nghĩ.

Bất cứ chuyện gì ở công ty, Thẩm Quát đều là tự mình quyết đoán.

Nhưng chuyện của Lục Yên, anh không có tự tin.

Bước vào hôn nhân không hề giống như yêu đương, chỉ vui vẻ và thích thú trước mắt, hôn nhân là từ nay về sau vô số ngày đêm sớm chiều ở chung, là dắt tay nhau đi qua cuộc đời, là sống cùng chăn, chết cùng huyệt.

Lục Yên đương nhiên biết anh đang do dự cái gì, nhưng cô không muốn đợi anh lo trước lo sau, chậm rãi suy tính nữa.

Nếu anh chậm chạp không quyết định, thế thì Lục Trăn người làm bố này liền thay anh quyết định.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!