Chương 91: Pn 11 Như Núi

Sự chán ghét của Lục Trăn đối với Thẩm Quát dường như lại quay về khoảng thời gian đi học cấp 3 kia.

Lúc đầu anh ta cũng không có ý định đến công ty nữa, muốn hoàn toàn cắt đứt với Thẩm Quát, cắt đứt tất cả liên lạc lui tới.

Nhưng dưới sự khuyên bảo của Giản Dao, anh ta vẫn chịu đựng phẫn uất, mỗi ngày đi làm như thường lệ, dù sao thì mình ở công ty cũng giữ chức vụ quan trọng, cho dù hận Thẩm Quát thì cũng không thể liên lụy đến Tinh Thần mà một tay anh ta dốc sức làm ra...

Lục Trăn không nói một câu nào với Thẩm Quát, lúc thật sự cần liên lạc trao đổi thì để trợ lý Tần làm cái loa.

"Trợ lý Tần, cậu nói cho người kia biết, cao tầng của công ty Trí Viễn muốn tới đây, bảo cậu ta tối nay cần phải đích thân nghênh đón, đây là tài nguyên mà ông đây rất vất vả mới kiếm được."

"Trợ lý Tần, cậu nói cho người kia biết, nếu cậu ta muốn tan làm sớm nữa thì không cần làm chủ tịch nữa!"

"Trợ lý Tần, cậu nói cho người kia biết, bảo cậu ta đừng soi gương ở cửa nhà vệ sinh nữa, soi thế nào cũng xấu!"

Trợ lý Tần:...

Con mẹ nó chứ thật đúng là không có lá gan này.

Sau đó trợ lý Tần bắt đầu trốn tránh Lục Trăn, trông thấy anh ta thì đi đường vòng.

Buồi chiều hôm đó, Thẩm Quát đẩy cửa phòng làm việc của Lục Trăn ra, bình tĩnh đi đến.

Lục Trăn ngẩng đầu nhìn thấy anh, vội vàng kéo cửa ra hô lớn một tiếng: "Trợ lý Tần!"

Thẩm Quát đi tới đóng cửa lại, nói ra: "Có lời gì thì trực tiếp nói với tôi."

Lục Trăn căm hận nhìn anh một cái, trở về bên bàn làm việc, dùng bút máy viết trên giấy ----

"Có rắm mau thả."

Thẩm Quát cũng không tức giận, chậm rãi ngồi vào ghế trước mặt anh ta, cười hỏi: "Thật sự không nói chuyện với tôi nữa?"

Lục Trăn cầm giấy lên, kích động viết---

"Cậu cái đồ đàn ông già không biết xấu hổ này, rời khỏi con gái tôi."

Con ngươi đen nhánh của Thẩm Quát nhìn thẳng anh ta, gằn từng chữ một: "Không thể."

Lục Trăn tức hổn hển vo tờ giấy thành một cục ném đi, một lần nữa viết một chữ --- "Cút!"

Thẩm Quát lấy một hộp quà màu đen ra, đặt trên bàn làm việc của Lục Trăn.

Bên trên hộp quà có hoa văn tối, đóng gói xa hoa mà khiêm tốn, là cà vạt số lượng có hạn toàn thế giới của Hermes.

"Sinh nhật vui vẻ."

Nói xong, anh đứng dậy rời khỏi văn phòng.

Lục Trăn giận không có chỗ phát tiết, cầm hộp quà lên liền muốn ném vào thùng rác, nhưng mà vẫn nhịn được, mặt khác cầm một chén trà lên, ném xuống đất nát bét ---

"Cậu đừng quá ích kỷ!"

Bước chân của Thẩm Quát bỗng nhiên dừng lại, Lục Trăn tức giận nói: "Cậu như vậy...! không công bằng với con bé."

Thẩm Quát bỗng nhiên quay lại, dùng sức nắm lấy cổ áo Lục Trăn, kéo anh ta tới trước mặt mình: "Đối với tôi thì công bằng à."

Số phận chưa từng công bằng đối đãi với bất cứ ai.

Lục Trăn khiếp sợ tròng mắt đen nhánh lạnh như băng của anh, khó khăn nuốt ngụm nước bọt, nhưng vẫn lấy dũng khí, nói: "Cậu biết người bên ngoài nói con bé thế nào không."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!