Đêm đã khuya, Lục Yên ở trong chăn nhận được tin nhắn của Thẩm Quát: "Bọn họ ngủ rồi?"
Lục Yên lặng lẽ đi ra khỏi phòng, nhìn thấy ánh đèn ở khe hở cửa phòng đối diện đã tắt, phỏng đoán bọn họ chắc là đã ngủ.
Cô rón rén lấy thẻ phòng, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại.
Cửa phòng ở cuối hành lang đã mở rồi, Thẩm Quát mặc đồ ngủ vẫy vẫy tay với cô.
Lục Yên lén lút giống như làm trộm, chạy bước nhỏ tới bên cửa phòng của Thẩm Quát, giống như con cá trơn trượt lập tức chui vào.
Thẩm Quát nhìn xung quanh, lại nhìn thấy Lương Đình đang móc thẻ phòng vào cửa.
Anh ta nhíu nhíu mày.
Thẩm Quát thản nhiên nhìn anh ta một cái, lập tức đóng cửa phòng lại.
Lục Yên nhảy tới trên giường lớn tràn đầy tính đàn hồi kia, lấy điện thoại ra hưng phấn nói: "Em đã tìm xong phim rồi, phim kinh dị, anh có sợ không?"
Thẩm Quát ngồi ở mép giường, cười nói: "Rất sợ."
"Vậy...! vậy thì đổi bộ đi." Lục Yên đưa điện thoại cho Thẩm Quát: "Anh chọn đi."
Thẩm Quát tìm một bộ phim tình cảm chấm điểm rất cao, đưa cho Lục Yên: "Anh muốn xem cái này."
Lục Yên phát hiện ra phim Thẩm Quát chọn lại là, cô nở nụ cười: "Anh là con trai, thế mà lại thích xem thể loại phim này à." (*: Tên gốc là Roman Holiday: Là một bộ phim hài lãng mạn năm 1953.
Bộ phim này đã giới thiệu hình ảnh của huyền thoại điện ảnh gốc Bỉ Audrey Hepburn đến với khán giả Mỹ, và bà đã giành được Giải Oscar cho nữ diễn viên chính xuất sắc nhất cho vai diễn công chúa Ann trong phim này.
Gregory Peck và Eddie Albert thủ vai nam chính.
Bộ phim được đạo diễn và sản xuất bởi William Wyler, biên kịch John Dighton và Dalton Trumbo.)ỳ>
"Có vấn đề?"
"Không có vấn đề, đương nhiên không có vấn đề, chúng ta liền xem cái này."
Lục Yên phát hiện ra, trong lòng Thẩm Quát thật ra cũng không lạnh lùng hà khắc nghiêm túc như ngày bình thường anh biểu hiện ra, anh cũng sẽ giống như con trai trẻ tuổi, trong thời kỳ yêu đương, làm một vài chuyện ngây thơ, theo đuổi một chút lãng mạn.
Thế nhưng vừa vặn là phần ngây thơ này khiến anh có vẻ vô cùng đáng yêu.
Lục Yên cầm lấy điều khiển từ xa, chuẩn bị muốn bật màn hình lên.
Điện thoại của Thẩm Quát bỗng nhiên nhận được một tin nhắn từ Lương Đình, không có chữ, chỉ gửi một cái sticker vẻ mặt [Mèo con bí mật quan sát].
Khóe miệng Thẩm Quát mấp máy, Lục Yên thấy anh cười, vội vàng đưa đầu lại gần: "Anh nhắn tin với ai vậy đã trễ thế này rồi."
"Chú Lương của em." Thẩm Quát đưa điện thoại cho cô: "Vừa rồi cậu ta nhìn thấy."
Lục Yên hoảng hốt lúng túng cầm điện thoại qua, nhìn thấy cái sticker kia, có chút dở khóc dở cười.
"Chú Lương, cháu và Thẩm Quát xem phim thôi, chú đi ngủ sớm một chút đi."
Lục Yên trực tiếp dùng điện thoại của Thẩm Quát soạn tin nhắn, gửi cho Lương Đình.
Sau đó, Lương Đình trả lời cô: "Lúc về phòng nói với chú một tiếng, bảo vệ tốt bản thân, cháu còn nhỏ."
Trong lòng Lục Yên ấm áp, hai người chú của cô đều rất tốt, chú Diệp Già Kỳ cưng chiều cô đều sắp cưng đến tận trời rồi.
Mà chú Lương Đình vừa vặn ngược lại, anh ta rất nghiêm khắc với cô, có đôi khi dạy dỗ người ta tương tự Lục Trăn...! nhưng Lục Yên biết, anh ta thật sự là yêu cô xuất phát từ nội tâm, chỉ có yêu cô mới có thể nghiêm mặt dạy dỗ cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!