Chương 9: (Vô Đề)

Sau khi tan học, Tề Ngọc Hoàn dẫn Lục Yên băng băng qua những lối tắt nhỏ, đến thẳng phố giải trí.

"Cậu đúng là không giống người Bắc Thành chút nào, không biết đường gì hết á."

Lục Yên cười nói: "Đợi hai mươi năm sau tớ sẽ rất thông thạo đường, đến lúc đó tớ dẫn cậu đi chơi ha."

"Cậu đúng là thật biết đùa."

Lục Yên nhìn xung quanh con phố lạ lẫm, cảnh vật sau chừng ấy năm cũng thay đổi nhiều thật. Cô vừa vặn quay về đúng hai mươi năm trước, những chuyện bản thân muốn thay đổi quá nhiều.

Hai người đạp xe đến trước cửa phòng nhạc.

Hai phòng nhạc đối diện nhau, trước cửa đều đặt lẵng hoa khai trương.

Nhìn là thấy được, phía bên Lục Trăn người đông như trẩy hội, đa phần là đám trẻ tuổi. Mà phía đối diện lại phải mua vé, cổng vào vô cùng vắng vẻ, mấy chàng trai trẻ đứng trước cửa vẻ mặt vô cùng khó coi.

Cô nhìn về phía bọn họ, nhưng không thấy Thẩm Quát.

Lục Yên khóa xe đạp, cùng Tề Ngọc Hoàn vào phòng nhạc của Lục Trăn, trong lòng có hơi lo lắng không yên.

Căn phòng không lớn, mặt đất lát gạch trắng đen, trần nhà đính sao lấp lánh, rất có không khí.

Lục Yên nhìn quanh, bàn ghế ở đây được sắp xếp như quán bar, thậm chí còn có đủ loại thiết bị âm nhạc. Rất khó tưởng tượng, bố cô rốt cuộc đã rót bao nhiêu tiền để bố trí nơi này.

Mà tất cả những thứ này, đều chỉ để làm khó việc kinh doanh của Thẩm Quát.

Lục Yên khó chịu tự hỏi, nếu cô là Thẩm Quát, đừng nói là chỉ làm cho Lục Trăn phá sản, có khi cô còn xử đẹp bố mình luôn ấy chứ.

Lục Trăn còn mời nguyên dàn nhạc về biểu diễn. Mà dàn nhạc này cũng rất tâm huyết, vừa nhảy vừa múa trên sân khấu, mà đám đông ở dưới cũng theo tiết tấu nhảy múa theo, vô cùng high.

Lục Yên nhìn thấy Lương Đình đang cùng một nam sinh nói chuyện, thì bước đến hỏi: "Chú Lương Đình, bố cháu đang ở đâu vậy?"

Lương Đình ngẩng đầu, nhìn thấy Lục Yên, khóe miệng cười ấm áp, anh bây giờ cũng đã quen với cách gọi 'chú' của cô.

"À, ở đối diện."

Lục Trăn đang đứng ở chỗ DJ cao nhất, nhìn khắp bốn phía, lộ ra vẻ mặt hài lòng, như đế vương nhìn ngắm giang sơn.

Lục Yên thì đến là cạn lời.

Lục Trăn nhìn thấy em gái, lập tức đi xuống bước về phía cô, giọng nói pha chút tự hào: "Thế nào, nơi này không tệ chứ."

Lục Yên hỏi anh: "Bố mở phòng nhạc này tốn bao nhiêu tiền?"

"Không nhiều, bài trí và thiết bị đều có sẵn."

"Vậy tiền thuê chắc chắn rất cao."

"Em quan tâm chuyện đó làm gì, cao mấy ông đây cũng gánh được."

"Thế bố định thuê đến khi nào?"

"Đến khi nào làm cái phòng nhạc của thằng Thẩm Quát kia phá sản thì thôi."

Lục Yên cứng miệng: "Bố... sao bố lại phải làm chuyện bất lợi cho người ta."

"Tiền khó mua được niềm vui của ông đây."

"..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!