Chương 7: (Vô Đề)

Kiếp trước, thành tích học tập của Lục Yên cũng đứng tầm giữa giữa. Nhưng lúc đó giáo viên Tam Trung rất đông, yêu cầu với học sinh cũng khắc nghiệt hơn bây giờ rất nhiều.

Bởi vậy hiệu suất trường tăng lên đến tận 90%.

Dưới môi trường đó, Lục Yên dù không quá chuyên tâm nhưng thành tích cũng không hề kém đi. Hơn nữa Lục Trăn rất nghiêm khắc với việc học tập của cô, mỗi ngày về đều kiểm tra bài tập, đọc lời phê của thầy cô trên lớp.

Lục Yên cũng coi như là bị kèm đến ngơ ngơ ngác ngác đỗ vào trường điểm của tỉnh.

Bây giờ đề thi của Tam Trung đối với Lục Yên mà nói cũng đã là chuyện rất xa xăm, nhưng đã nắm vững kiến thức nền rồi, chỉ cần mua thêm tài liệu ôn tập thì chắc sẽ đỗ thôi.

Chiều hôm đó, Lục Yên tự mình đến hiệu sách Tân Hoa, chuẩn bị mua vài quyển tài liệu.

Tiệm sách Tân Hoa ở trung tâm này mở đến tận những năm Lục Yên học cấp 3, trải qua không biết bao nhiêu lần tu sửa, phải nói là cổ kính lâu đời.

Giá sách lúc này không có nhiều sách, loại sách cũng không mấy đa dạng.

Lục Yên tìm được một quyển tài liệu số học dày dày thì lấy xuống. Xuyên qua kẽ hở của giá sách, cô thấy một thiếu niên gương mặt anh tuấn đang đứng ở giá sách đối diện, cúi đầu ghi chép.

Lục Yên dừng chân, rất nhanh tìm một góc đứng nhìn về phía anh.

Thẩm Quát mặc một chiếc sơ mi trắng, khí chất thanh tú. Anh cầm bút chì, vừa lật sách vừa ghi chép lại trên quyển sổ ố vàng.

Lục Yên như một tên trộm nhích từng bước qua, nhìn rõ rồi... anh đang chép lại mấy câu hỏi trong sách tham khảo.

Anh vô cùng chăm chú ghi chép, cho nên không hề phát hiện Lục Yên ở ngay phía sau.

Một hồi lâu, anh mới đóng sách lại, trả về giá sách. Lục Yên vội vàng trốn ra giá sách phía sau, không để anh thấy.

Thẩm Quát lúc bước qua Lục Yên vẫn bộ dáng cũ không để ý đến ai, cũng không nhìn cô lấy một cái, nhưng bước đi rõ ràng có dừng trong phút chốc.

Đợi anh rời đi, Lục Yên mới bước đến chỗ anh vừa đứng, lấy ra quyển sách . ân>

Lục Yên cuối cùng cũng hiểu, người này tại sao có thể dùng mười năm ngắn ngủi, dựa vào hai bàn tay trắng gây dựng sự nghiệp, trở thành nhà giàu mới nổi trong giới thượng lưu Bắc Thành.

Tâm tính anh trầm ổn, có nhu có cương, có nhẫn có nhịn.

So với anh, Lục Trăn ấu trĩ của hiện tại... quả thực quá tệ.Lục Yên đặt quyển sách tham khảo dày lên bàn, bắt đầu chiến đấu với việc học hành từ sáng sớm đến tối mịt, hồi thi đại học cô cũng chưa từng phấn đấu đến thế này.

Thi Tuyết Nhàn có mấy lần bảo Thi Nhã đến phòng Lục Yên thám thính, xem cô học hành thế nào nhưng Thi Nhã cảm thấy mẹ lo xa quá.

"Nó là một con ngốc, cộng trừ nhân chia còn không biết, còn đòi tự thi cấp ba, đùa."

Thi Tuyết Nhàn lại không cho là vậy, bà ta nhớ rõ Lục Yên của trước đây, khờ khờ dại dại, ngay cả nói chuyện cũng không tròn câu. Trước đây, Thi Tuyết Nhàn trong lúc giận Lục Giản đã từng lén cấu lên tay Lục Yên nhưng con bé chỉ biết khóc, không nói được gì.

Mà Lục Yên lần này quay về, không giống với Lục Yên trước kia... Nếu cô không phải Lục Yên, vậy sao lại biết chuyện trong nhà được.

Thi Tuyết Nhàn không khỏi lo lắng trong lòng.

"Nếu con bé đó không thi đỗ, chú Lục con chắc chắn sẽ dựa vào quan hệ đưa con bé vào trường. Đến lúc đó chắc sẽ tiện thể nâng đỡ con luôn". Thi Tuyết Nhàn dặn dò Thi Nhã: "Con tốt nhất là phải thăm dò con bé kỹ vào."

Thi Nhã không đồng tình: "Mẹ cho rằng con nhỏ đó có thể thi tốt hơn con chắc, quá là không tin tưởng con rồi đó."

Thi Tuyết Nhàn nghĩ nghĩ một hồi thấy cũng phải. Lục Yên là đứa thiểu năng bẩm sinh, có thể vì lưu lạc mà nhanh nhẹn hơn một chút. Nhưng thiểu năng thì vẫn là thiểu năng, không thể nào mà thành người bình thường được.Đương nhiên, không chỉ Thi Tuyết Nhàn, thực ra đến cả Lục Giản cũng không tin lắm, ông cũng không quá kỳ vọng con mình sẽ thi đỗ. Chỉ cần con bé có thể vui vẻ dưới môi trường học tập, ông đã mãn nguyện rồi.

Những ngày chờ đợi kết quả trúng tuyển, Thi Nhã tràn đầy tự tin, mỗi ngày đều rất vui vẻ, vạch kế hoạch cùng Thi Tuyết Nhàn sau đợt này sẽ du lịch tận hưởng cuộc sống.

Lục Yên thì ngược lại, cuộc thi này khó hơn cô tưởng, vốn nghĩ rằng quay lại 20 năm trước thì trường học sẽ dễ dàng hơn, không ngờ... quá khó rồi!

Quả nhiên ai ai cũng muốn được học ở trường điểm, với số lượng nộp đơn cao như thế, đương nhiên phải sàng lọc gắt gao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!