Chương 5: (Vô Đề)

Lục Giản vừa xuống xe đã vội vào cửa lớn, bên ngoài trời đang mưa, trợ lý chạy đến muốn che ô nhưng bị ông ngăn lại.

Thi Tuyết Nhàn thấy Lục Giản về, đoán là Lục Trăn đã nói cho ông biết chuyện, vậy là công việc của em trai mình lại bị trì hoãn.

Sắc mặt bà ta vô cùng khó coi, căm hờn liếc sang Lục Yên.

Lục Giản thấy Lục Yên, như không tin vào mắt mình, lảo đảo bước về phía cô, run rẩy đưa tay chạm vào mặt cô, gọi: "Yên Yên con."

Hiện tại, ông nội cô vẫn chưa quá 40 tuổi, vẫn là dáng vẻ trẻ trung không hề giống những người đàn ông bụng mỡ cùng tuổi. Hai bên tóc mai điểm bạc nhưng vẻ mặt vẫn anh tuấn, mắt sáng mày ngài.

Ông nội thời trẻ cũng đẹp trai quá đi.

Gen Lục gia tốt như vậy hóa ra là bắt nguồn từ ông nội.

Cô ngây ngốc đáp lại: "Ông nội."

Mặt Lục Giản đã đỏ au nhưng miệng vẫn mang ý cười, kích động nói: "Không sai, đây chính là đứa con ngốc Yên Yên nhà ta! Chính là con bé!"

Lục Trăn cười cười: "Chứ còn gì nữa, ông đây vừa nhìn là biết ngay!"

Lục Giản thất thần ngắm nhìn bảo bối, chìm trong vui sướng, hoàn toàn không để ý đến hai chữ "ông đây" của Lục Trăn, nếu đổi lại là ngày thường, anh đã bị đánh cho tơi tả rồi.

Lục Giản kéo tay Lục Yên, dắt cô đến sô pha ngồi: "Yên Yên, mau nói cho bố nghe, sao con về nhà được? Những năm qua con sống có tốt không?"

Lục Yên không biết phải trả lời như thế nào, cô không muốn giả danh thân phận cô mình, chỉ muốn để ông nội và bố biết sự thật.

Nhưng chuyện thật như đùa này, sẽ chẳng có ai tin.

"Chuyện đó... ông nội, con là Lục Yên, là cháu nội của ông, là con gái của bố" Lục Yên chỉ tay về phía Lục Trăn.

Lục Trăn chau mày, anh đã quen với cách gọi bố này của Lục Yên. Lục Giản mỉm cười vui vẻ, búng mũi cô: "Không sai, đây chính là Yên Yên, ngoài Yên Yên ra còn ai ngốc như con bé này nữa chứ."

Lục Yên: ...

Hóa ra đây chính là cảm giác không biết nói gì hơn.

Thi Tuyết Nhàn thấy Lục Giản đã chắc chắn đó là con gái mình, trở mặt còn nhanh hơn bánh tráng, bước đến kéo tay Lục Yên một cách thân thiết.

"Ôi chao! Nhìn mẹ này, lâu vậy rồi không được gặp Yên Yên, suýt chút nữa thì không nhận ra."

Bà ta lại âu yếm vỗ về Lục Yên: "Yên Yên, mấy năm nay chắc con phải khổ sở lắm, thật khiến người ta đau lòng mà."

Lục Yên không hề quan tâm bà ta, mắt Lục Trăn cũng đổi hướng nhìn lên trần nhà. Mặt nạ biến đổi trong Xuyên kịch (*) chắc cũng không bằng bà ta.

(*): Xuyên kịch: kịch đổi mặt nạ (biến diện) vô cùng độc đáo ở Tứ Xuyên, Trung Quốc.

Thi Tuyết Nhàn như muốn thể hiện cho Lục Giản thấy tình thương của người mẹ, cho nên không chịu buông tay Lục Yên: "Yên Yên, con còn nhớ ta là ai không?"

"Nhớ chứ, bà nội đời sau."

"Phụt!" Lục Trăn cười bò, ngay cả Lục Giản cũng cười lớn.

Sắc mặt Thi Tuyết Nhàn tối sầm lại, vô cùng khó coi.

Cái danh bà nội cứ cho là nói đùa đi, thì cái chữ "đời sau" này chính là nhắc bà ta, đến con ngốc cũng biết, bà ta chỉ là mẹ kế.

Thi Tuyết Nhàn cuối cùng vẫn là Thi Tuyết Nhàn, phút hờn giận trước đó hóa hư không, ôm lấy Lục Yên nói: "Ta là mẹ, là mẹ đó."

Lục Yên buồn nôn bởi mùi nước hoa nồng nặc trên người bà ta, ghét bỏ xô ra, chỉ thấy ghê tởm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!