Sắp tới thi đại học, thời gian mấy ngày cuối cùng nghỉ ngơi ở nhà, Lục Yên cả ngày canh giữ ở cửa phòng Lục Trăn, giống như con mèo quan sát trong bóng tối, nhìn chằm chằm anh ôn tập.
Đổi thành bất cứ học sinh nào khác thi đại học, ba ngày này đều có thể nghỉ ngơi thật tốt, nhưng Lục Yên hiểu rất rõ ông bố nhà mình, nếu như thật sự để cậu mấy ngày này bỏ qua học hành, buông thả bản thân, có lẽ anh có thể lập tức chìm vào trạng thái nghỉ hè, hoàn toàn quên đi ba ngày sau anh còn có một kỳ thi đại học phải tham gia.
"Bố, bố cứ việc nói thẳng đi, bây giờ thành tích này của bố có thể thi đỗ đại học không?"
Lục Trăn dựa vào ghế máy tính mềm, duỗi cái lưng mỏi thật dài, thong dong nói: "Câu hỏi này của con… Đại học chắc chắn có thể thi đỗ, vận may tốt thì còn có thể thi đỗ Thanh Hoa Bắc Đại."
"Bố thôi đi, còn Thanh Hoa Bắc Đại, bố có thể sờ đến đại học loại một, con liền lên chùa dâng hương tạ lễ."
Lục Trăn vỗ nhẹ ót của Lục Yên, bất mãn nói: "Lần thi thử thứ hai của ông đây chen lên được top 50 của khối con nói thế nào!"
Lục Yên uể oải nói: "Cũng chỉ có một lần đó…"
Lúc Lục Trăn thi thử lần thứ hai, lần đầu tiên thi được top 50 của khối, tất cả mọi người cảm thấy không thể tin được.
Mặc dù từ khi lên lớp 12 đến nay quả thật tuôn ra không ít bạn học hắc mã*, vượt tới xếp hạng hàng đầu, thế nhưng ở hạng cuối như Lục Trăn lại cũng có thể vọt lên, chuyện này có chút quá thần kỳ rồi. (*: lường được thực lực với người cạnh tranh.)
Trong lúc tất cả mọi người cho rằng Lục Trăn muốn hoàn toàn xoay người vùng lên thì thi thử lần thứ ba, anh lại lần nữa bị đánh về nguyên hình, quay lại top 100 cuối khối.
Rồi sau đó mấy lần thi mô phỏng dày đặc, thành tích của Lục Trăn vẫn luôn ở trạng thái "nhảy cầu", lúc cao lúc thấp, phát huy trình độ nhấp nhô không ngừng.
Lục Trăn quy kết loại hiện tượng này cho: Vận may.
Cho nên Lục Trăn có thể thi đỗ đại học trọng điểm hay không thì thật đúng là phải đi bái lạy Bồ Tát Văn Thù. (*: Là vị Bồ Tát tiêu biểu cho trí tuệ.)
"Bốn ngày này bố lại cố gắng ôn tập một chút đi." Lục Yên vỗ vỗ vai cậu: "Thành tích của mẹ Giản Dao vẫn luôn không tệ, luôn có thể duy trì ở top 30 khối, bố cũng không thể rớt lại phía sau mẹ con."
Nhắc đến Giản Dao, Lục Trăn lập tức tỉnh táo tinh thần, tự tin nói: "Hoàn toàn không có vấn đề, lần gần đây nhất bố cũng chỉ kém cô ấy… hai mươi hạng."
Lục Yên ỉu xìu nói: "Lần xa nhất mà bố kém mẹ, là hai trăm hạng."
Lục Trăn duỗi cánh tay tráng kiện ra, ôm lấy cổ Lục Yên một cái, kéo cô rồi cùm cô lại dưới nách, uy hiếp nói: "Con nhóc, có một số việc, nhìn rõ thôi đừng nói rõ, biết chưa."
"Thả con ra!"
"Ông đây đang dạy con đạo lý làm người."
"Ông nội, Lục Trăn lại bắt nạt người ta!" Lục Yên kêu to lên.
Lục Giản cuồng ma bảo vệ con gái khí thế hùng hổ xông vào phòng, nhặt chiếc dép lê trên chân nện lên lưng Lục Trăn: "Ngoại trừ bắt nạt em gái con thì con còn biết làm chuyện gì nữa!"
Lục Trăn kêu "Oái" lên một tiếng, buông Lục Yên ra, Lục Yên vội vàng chạy đến trốn sau lưng Lục Giản, cười trên nỗi đau của người khác mà thè lưỡi với Lục Trăn.
Lục Trăn không cam tâm, cúi đầu lẩm bẩm, con gái khó nuôi vậy.
Được… bố đại nhân đại lượng, không so đo với con.
Đêm hôm đó, Lục Yên trốn trong tấm thảm lông cừu mềm mại, do dự thật lâu, cuối cùng gửi một tin nhắn cho Thẩm Quát hỏi thăm tình hình của anh.
Cô vẫn luôn không dám liên lạc với anh, sợ quấy rầy anh ôn tập.
Bình thường, nếu Lục Yên vẫn luôn không gửi tin nhắn cho anh, anh chắc chắn cũng sẽ gửi tin nhắn hoặc gọi điện thoại tới.
Cũng đã hơn một ngày rồi, Thẩm Quát vẫn không có tin tức, Lục Yên khó tránh khỏi trong lòng bất ổn.
Chờ tin nhắn đến đêm khuya, anh chưa trả lời, gọi điện thoại cho anh, giọng nói nhắc nhở đối phương tắt máy.
Lục Yên nhảy vọt một cái xoay người dậy từ trên giường, trong đầu lập tức hiện lên nhiều loại tình tiết, tình huống ngoài ý muốn trong tiểu thuyết phim truyền hình phổ biến ví dụ như tan nạn xe cộ, hoặc là không từ mà biệt…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!