Lục Yên bất chấp khó khăn từ trong phòng đi ra, chịu đựng ánh mắt nóng hừng hực của hai mươi mấy cô gái ở hiện trường, cảm thấy thật sự là như có gai sau lưng.
Giản Dao kéo dài giọng nói, kêu lên: "What the fu*k..."
Sau khi bầu không khí kỳ dị yên tĩnh năm giây, các cô gái trong nháy mắt vỡ tổ, đồng loạt vọt tới bên người Lục Yên, lao nhao truy hỏi như bắn liên thanh ----
"Cậu thay quần áo thì sao Thẩm Quát cũng có mặt!"
"Các cậu cùng nhau thay quần áo?"
"Có phải hai người trốn trong đó hôn môi không!"
"Không phải, không có!"
Lục Yên đều muốn khóc rồi: "Không có hôn..."
"Cho nên cậu và Thẩm Quát đang yêu đương sao?"
Lục Yên che mặt, mang theo biểu lộ khóc hức hức, nhưng không phủ nhận điều này.
Có cô gái ôm đầu sụp đổ nói: "A a a, Lục Yên cậu cướp bạn trai tương lai của tớ, cậu xứng đáng để tớ mỗi ngày mua trà xanh cho cậu sao!"
Lục Yên: "..."
Xin, xin lỗi?
Cậu cũng không nói cậu có dã tâm này, còn bạn trai tương lai.
Vẻ mặt Lục Yên cầu xin nhìn về phía các chị gái nóng nảy này: "Có thể giữ bí mật không?"
"Giữ bí mật, không có khả năng."
"Kiên quyết không có khả năng."
"Đời này cũng không có khả năng, hừ!"
"..."
Được rồi.
Lúc này, giáo viên chỉ đạo lại vào phòng thúc giục: "Chuyện gì xảy ra vậy dàn hợp xướng, sao còn chưa bắt đầu chuẩn bị, sau khi tiết mục tiếp theo kết thúc là đến lượt các em lên sân khấu đấy! Nhanh lên, đừng có tụ lại chém gió nữa."
Các cô gái vội vàng tản ra, xếp thành đội hình hai hàng ngay ngắn, đi theo giáo viên chỉ đạo đến khu vực đợi lên sân khấu.
Giản Dao đứng cùng với Lục Yên, cô ấy thấp giọng hỏi cô: "Thật hay giả vậy, Thẩm Quát à!"
Lục Yên đỏ mặt gật gật đầu: "Ừm."
Đôi mắt phượng xinh đẹp kia của Giản Dao phút chốc nhướng lên, cánh tay ung dung tùy ý khoác lên vai Lục Yên, cười nói: "Được đấy, chàng trai xấu xa mà nữ sinh toàn trường đều đứng xa mà trông lại bị con nhóc em im lặng không lên tiếng thu phục rồi, can đảm lắm."
Lục Yên giải thích: "Anh ấy... không xấu."
Chỉ là có vẻ không dễ gần gũi thôi.
Giản Dao đến gần tai cô, hơi thở như hoa lan, tò mò thấp giọng hỏi thăm: "Thành thật khai báo, vừa rồi hai người trốn trong phòng thay quần áo làm chuyện xấu gì đấy?"
Lục Yên nghĩ đến vừa rồi tay chàng trai đè trên lưng cô, giống như vuốt ve...
Sống lưng cô vọt lên một hồi giật mình, giống như điện giật, vành tai bỗng nhiên trướng hồng, khuôn mặt nhỏ cũng ửng đỏ không thôi: "Không, không có làm chuyện xấu!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!