Chương 47: Tôi yêu một người

Lục Yên bỗng nhiên mở to hai mắt, khó mà tin được, không thể tin được...

Lúc ấy Thẩm Quát nói câu này ở buổi phỏng vấn trực tiếp xong, chưa tới một tiếng, chủ đề liên quan tới #bạn gái Thẩm Quát# liền soạt soạt chui lên đứng đầu tìm kiếm.

Anh là lưu lượng hiếm hoi không phải ngành giải trí, lại có thể luôn luôn là người ngoài ngành xuất hiện trên top tìm kiếm, nổi tiếng không kém bố Mã* lắm. (*: Jack Ma.)

Trong top tìm kiếm, toàn bộ đám dân mạng đều điên rồi, không thể nào tưởng tượng được, một người đàn ông lãnh cảm vô tình như Thẩm quát lại từng có bạn gái, đồng thời vì cô ấy mà cả đời không lập gia đình.

Rất rõ ràng, cô gái đó không ở bên cạnh anh.

Cô rất khó tưởng tượng được, phụ nữ như thế nào sẽ từ chối Thẩm Quát.

Lúc ấy Lục Yên nhìn thấy tin tức này cũng không đặc biệt để ý. Bởi vì bố phá sản mà cô hoàn toàn mang theo thành kiến để đối xử với người đàn ông này, coi anh là tên đại bại hoại tộc ác tày trời, cảm thấy anh nói gì cũng là giả vờ giả vịt, đều là giả...

Mà bây giờ, Lục Yên biết, Thẩm Quát chưa bao giờ nói láo, anh sống chân thật hơn bất cứ ai, anh còn giữ lời hứa...

Lời hứa ngàn vàng.

Cho nên, "người bạn gái" mà anh đồng ý, chẳng lẽ là chính cô?!

Lục Yên cảm thấy đầu óc mình đều sắp bị lẩn quẩn choáng váng rồi, tại sao có thể như vậy, ở kiếp trước Lục Yên lại quen biết Thẩm Quát, không, cô chắc chắn không biết.

Ngay lúc cô vẫn đang ngổn ngang, Thẩm Quát đi tới, nhẹ nhàng vỗ vỗ sau gáy cô, nhẹ nói: "Đang nghĩ gì vậy?"

"A, không có việc gì."

Không có việc gì.

Lục Yên rất nhanh liền nghĩ thông suốt, có lẽ là trùng hợp.

Ở kiếp trước Thẩm Quát căn bản không biết cô, nói không chừng thực tế anh đang hứa hẹn với cô gái khác, dù sao thì người đàn ông giống như anh, đồng ý rồi thì chính là một đời một kiếp.

Cũng không ngoại trừ có người ngốc bạch ngọt như Lục Yên, đưa ra yêu cầu buồn nôn như vậy với Thẩm Quát.

Ừm, hẳn là như vậy.

Cô vẫn an ủi mình, đúng lúc này, nơi xa truyền đến tiếng vang ầm ầm.

Thẩm Quát lập tức nhảy khỏi đường sắt, dắt Lục Yên đi xuống bậc thang, hai người ngồi trên cành cây xiêu vẹo bên cạnh đường ray, nhìn xe lửa màu xanh từ cuối đường ray ầm ầm chạy tới.

Loại toa xe màu xanh này ở thời đại của Lục Yên đã rất ít gặp rồi, đa số lúc cô đi xa đều là ngồi cao tốc màu trắng, chưa từng ngồi xe màu xanh như vậy.

Xe lửa lao vùn vụt mà qua, cũng mơ hồ có thể nhìn thấy bên trong xe lửa rộn ràng chứa đầy hành khách, bọn họ đeo túi lớn túi nhỏ, có người ra ngoài làm công, có người về quê thăm người thân...

Thật ra Lục Yên rất khó tưởng tượng, phải chen chúc trên xe lửa điều kiện hoàn cảnh gay go như vậy, ngồi chặng đường dài như thế, thật sự là quá quá quá đáng sợ rồi.

Nhưng ở thời đại này, gian khổ như vậy dường như tập mãi thành quen.

Các bậc cha chú của cô, đương nhiên trừ tên Lục Trăn khốn kiếp ra, người thời đại này như Thẩm Quát, bọn họ từng nếm đau khổ rồi.

Đương nhiên, sau khi Lục Trăn tách khỏi gia đình cũng trải qua không ít khốn khổ, nếm đủ loại khó khăn cuộc sống.

Hiện tại Lục Yên trọng sinh quay về cũng thử tìm hiểu anh, hiểu rõ anh.

"Chiếc xe này đi đâu vậy?" Lục Yên quay đầu hỏi Thẩm Quát.

Thẩm Quát nhìn qua xe lửa đi xa, trong con ngươi ngưng tụ một loại ý tứ nào đó không nói rõ được cũng không tả rõ được: "Đi phương nam."

"À." Lục Yên gật gật đầu, cô lớn lên ở Bắc Thành, bởi vì rất khép kín nên căn bản cũng rất ít khi ra ngoài du lịch, cho dù là đi ra ngoài chơi thì cũng chỉ đi xung quanh thành phố hoặc là đi dã ngoại một chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!