Chương 46: (Vô Đề)

Giờ vận động buổi chiều thứ sáu, Giản Dao kéo Lục Yên đến lớp học văn nghệ ở trung tâm hoạt động của học sinh, trong phòng học đang luyện tập đại hợp xướng cho lễ kỷ niệm thành lập trường ---- .

Vừa tới hành lang, Lục Yên liền nghe ra, tiếng đàn dương cầm rõ ràng không theo kịp tiết tấu của đại hợp xướng, toàn bộ hợp xướng có vẻ rất không lưu loát.

Cửa phòng học, cô nghe thấy giáo viên hướng dẫn nói với một nữ sinh: "Tưởng Y Y, câu "Gió biển nhẹ nhàng thổi" em lại hát chậm một nhịp, đứt quãng, toàn bộ tính cân đối đều bị ảnh hưởng."

Tưởng Y Y bất đắc dĩ nói: "Thầy ơi, không phải vấn đề của em, là âm nhạc có vấn đề, em đều đi theo giai điệu âm nhạc mà."

Cô ấy nói xong, oán hận nhìn qua Thư Mộng Phi ở bên cạnh dương cầm một cái.

Thư Mộng Phi lập tức xin lỗi giáo viên: "Thầy Trâu, em xin lỗi, mặc dù em rất cố gắng luyện tập nhưng vẫn hơi không theo kịp tiết tấu, nhưng mà thầy yên tâm, lúc tranh tài em nhất định có thể luyện tốt."

Thái độ của cô ta khiến thầy Trâu cảm thấy vô cùng dễ chịu, thế là ngược lại an ủi Thư Mộng Phi: "Không sao, quan trọng là có tham dự, chỉ cần cố gắng là được rồi."

Thầy Trâu nói xong, lại lia mắt nhìn các cô gái trong phòng một cái, trách cứ: "Nhìn thái độ của Thư Mộng Phi người ta rồi nhìn lại thái độ của các em xem. Thầy đã nói rồi, lần hợp xướng này không chỉ là phải ca hát đơn giản như vậy, quan trọng nhất chính là các em phải có tinh thần đoàn kết hợp tác, đây mới là ý nghĩa của hợp xướng, các em cùng ở đây phàn nàn thì không bằng học tập Thư Mộng Phi người ta một chút đi."

Các cô gái đều không để ý lắm, thậm có người còn khinh thường.

Thầy Trâu vỗ vỗ vai Thư Mộng Phi, an ủi: "Em cũng không cần có áp lực quá lớn, thật sự không được thì lúc lên sân khấu chúng ta sẽ phát nhạc đệm, em làm dáng một chút là được rồi."

Lời này trúng ý muốn của Thư Mộng Phi, cô ta lập tức đảm bảo với giáo viên: "Thầy Trâu, em nhất định sẽ cố gắng luyện tập."

Ở cửa ra vào, Giản Dao thì thầm với Lục Yên: "Bây giờ biết vì sao cô ta không biết đánh dương cầm mà vẫn có thể ở lại dàn hợp xướng rồi nhỉ."

Lục Yên gật gật đầu.

Cô đã sớm được chứng kiến thủ đoạn của Thư Mộng Phi, cho dù là ở thời đại nào thì loại người tiểu bạch hoa yếu đuối lại 'dốc lòng cố gắng' như Thư Mộng Phi mãi mãi được ngưỡng mộ, mãi mãi được hoan nghênh.

Giản Dao đẩy cửa vào, kéo Lục Yên đi vào phòng học, nói với thầy Trâu: "Thầy ơi, em tìm được một bạn học biết đánh dương cầm, hay là thầy để bạn ấy thử một chút."

Khoảnh khắc Thư Mộng Phi nhìn thấy Lục Yên, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.

Thầy Trâu đương nhiên biết Lục Yên, lần trước tranh tài Tân Tú Bôi, Lục Yên giáng đòn phủ đầu lấy được hạng nhất, giọng hát ngọt ngào động lòng người giống như âm thanh tự nhiên khiến cho ông ấn tượng cực kỳ sâu sắc.

"Là bạn học Lục Yên à, em biết đánh dương cầm sao?"

Lục Yên đáp: "Em biết, thưa thầy."

Giản Dao không đợi thầy Trâu trả lời, lập tức đẩy Lục Yên tới bên dương cầm, kéo Thư Mộng Phi ra, vịn bả vai Lục Yên ngồi xuống, nói: "Bất kể như thế nào thì tới cũng tới rồi, thử trước một chút thôi, , biết đàn không."

"Có bản nhạc là được."

"Có."

Giản Dao tìm lấy nhạc phổ từ trên kệ, nhiệt tình đặt bản nhạc trước mặt Lục Yên, thì thầm nói khẽ với cô: "Cố lên, tiêu diệt cô ta."

Lục Yên nhìn bản nhạc một chút, năm ngón tay rơi trên phím đàn, đánh ra giai điệu đoạn mở đầu thuần thục mà lưu loát.

Các cô gái trong dàn hợp xướng cũng bắt đầu khẽ ngâm nga theo giai điệu, cô gái nhạc trưởng lập tức vung vẩy cánh tay, thế là các cô gái cất giọng hát theo những giai điệu trầm bổng.

Lần đầu tiên phối hợp lại hoàn toàn không có gián đoạn, hát từ đầu đến cuối, cũng không có người chậm nửa nhịp hay là nhanh nửa nhịp.

Lần đầu tiên đã có thể phối hợp ăn ý như vậy, có lẽ hẳn là do Lục Yên duy trì tiết tấu tốt, sẽ không khập khiễng giống như Thư Mộng Phi.

Sau khi kết thúc, Giản Dao vội hỏi thầy Trâu: "Thầy ơi, thầy cảm thấy thế nào?"

"Ừm, bạn học Lục Yên đánh dương cầm không tồi."

"Vậy…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!