Chương 45: (Vô Đề)

Thẩm Quát bưng cháo nóng hổi tới, Lục Yên chống cơ thể lên, ngồi xuống mặt thảm bên bàn trà.

"Thật là đói!" Cô đưa tay nhận chén cháo.

Thẩm Quát đẩy tay cô ra, nói: "Nguội một chút rồi ăn."

Thế là Lục Yên ôm đầu gối ngồi bên bàn, nhẫn nại chờ chén cháo rau quả nóng hổi kia nguội đi.

Thẩm Quát thấy trong mắt cô đều sắp lấp lánh ánh sao rồi, thật sự là đói gần chết, lặng yên chốc lát, anh kéo chén cháo qua, khuấy đều cái muỗng nhỏ, nhẹ nhàng thổi, để cháo nhanh chóng nguội đi.

Lục Yên ngồi xổm bên cạnh anh, không ngừng thúc giục hỏi: "Được chưa… được chưa được chưa."

Thẩm Quát không nói liếc nhìn cô một cái, giọng nói lẩm bẩm: "Đồ ngốc."

Cô gái nhỏ tủi thân nói: "Làm gì mắng em."

"Cảm thấy không thoải mái, vì sao không lập tức gọi điện cho anh."

"Em nghĩ, ngủ một lát là được rồi."

Thẩm Quát thu ánh mắt, nhìn dáng vẻ mệt mỏi không phấn chấn này của cô, nhếch miệng, im lặng không lên tiếng tiếp tục khuấy cháo nóng.

Cảm xúc của anh cũng không lộ ra bên ngoài, nhưng Lục Yên có thể cảm nhận được tình cảm mềm mại tha thiết của anh qua động tác quan tâm của anh.

Người đàn ông như vậy đều sẽ cho người khác một loại vững vàng và an tâm không tên.

"Được rồi, có thể ăn rồi." Thẩm Quát đưa cháo tới trước mặt cô.

Lục Yên cười xảo quyệt, cố ý nói: "Tay không có tí sức lực nào, anh đút cho em đi."

Thẩm Quát biết cô nhóc cố ý làm nũng ăn vạ, lạnh lùng nói: "Nằm mơ."

Lục Yên bĩu môi, tự mình cầm thìa lên.

Thật ra có đôi lúc vẫn có thể cảm nhận được thời đại khác biệt.

Con trai ở thời đại của Thẩm Quát và Lục Yên khác biệt rất lớn, trên người anh có phẩm chất cứng cỏi của thế hệ cha chú, chưa từng trải qua việc thông tin xâm chiếm của thời đại Internet đa dạng, tâm tư càng thêm đơn giản.

Nhất là phương diện tình cảm, anh thậm chí không biết lấy lòng con gái như thế nào, rất nhiều cảm xúc đều là ấp ủ trong lòng.

Dù sao thì thời đại đó, trao đổi cơ bản của nam nữ yêu đương thậm chí còn dựa vào viết thư tình để duy trì, không có quá nhiều yếu tố dính dính ngấy ngấy*, càng sẽ không nói lời tâm tình sến súa gì.

(*: Ý chỉ hai người yêu nhau dính lấy nhau.)

Nhưng chính bởi vì như thế, sự dịu dàng thỉnh thoảng mới càng lộ ra sự quý trọng.

Lục Yên dùng thìa đảo lấy cháo, cháo rau quả sền sệt bị cô làm cho càng ngày càng loãng, ngón trỏ của Thẩm Quát chụp lại, gõ bàn một cái: "Tập trung ăn."

"Hứ!" Cô nhóc để thìa xuống, bưng chén chảo nhỏ lên húp một ngụm: "A!"

Bị bỏng môi rồi.

Thẩm Quát có chút không biết làm sao, nhận lấy thìa trong tay cô, múc cháo trắng lên để nguội vài giây, đút tới bên miệng cô ----

"Há miệng."

Lục Yên ngoan ngoãn há miệng, ăn cháo mà anh đút tới.

Cứ như vậy từng muỗng từng muỗng, cháo trong chén cũng thấy đáy rồi, Lục Yên không cảm thấy chướng bụng chút nào, có lẽ toàn bộ lực chú ý của cô đều ở trước mặt chàng trai mặt này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!