Chương 35: (Vô Đề)

Mấy ngày nay, Lục Yên giải thích với Lục Trăn mãi, thậm chí là thề thốt mình không thích Lương Đình.

"Con nghĩ kỹ rồi, chú Lương tuy thông minh, nhưng thông minh quá con cũng không đỡ được. Ừm, con hold không được chú ấy, thôi vậy quên đi."

"Thật sao?" Lục Trăn rất hoài nghi.

Cô gật đầu lia lịa: "Thật đấy!"

Nhìn cô nhóc nhà mình cũng đã khôi phục trạng thái bình thường, Lục Trăn cũng nới lỏng đề phòng với Lương Đình.

"Không phải là bố không cho con yêu đương."

Lục Trăn bắt đầu đắc ý khoe mẽ, vỗ vỗ vai Lục Yên ra giọng người lớn: "Có thể yêu đương, nhưng về phương diện nhân phẩm nhất định phải qua cửa ải của bố đã, hay nói cách khác, con phải xem bố là cửa ải thứ nhất."

Lục Yên tò mò nhìn Lục Trăn: "Thế ý bố là nhân phẩm của chú Lương Đình không tốt?"

"Không phải thế" Lục Trăn lắc đầu: "Chú Lương của con nhân phẩm rất tốt, nhưng đó là anh em của bố. Nếu con và nó yêu nhau, thì hai đứa xưng hô với bố thế nào chứ."

Lục Yên ngẫm nghĩ lại, đúng thật là vậy, nếu cô và chú Lương Đình yêu nhau thật, vậy chú Lương sẽ thành con của Lục Trăn, thế thì kỳ cục lắm.

Mà nếu như thế, Thẩm Quát không phải là cũng... nghĩ kỹ thật kinh khủng.

Lục Yên lập tức cắt đứt suy nghĩ, không muốn thảo luận vấn đề này nữa.

Tâm tư thiếu nữ trong cô đang tràn ngập mong chờ đến tối thứ sáu.

Cô ngồi trước bàn, trang điểm nhẹ nhàng như không, phải làm tốt mọi chuẩn bị cho đêm nay.

Vào thời kỳ này, điện thoại di động không phổ biến với học sinh, chỉ có đám nhà giàu như Lục Trăn, Lương Đình mới có. Thẩm Quát không có điện thoại, vì thế Lục Yên cũng không liên lạc được với anh, chỉ đành nói miệng thời gian.

Tuy không thể liên lạc, nhưng điều này lại không gây trở ngại cho việc giao tiếp qua lại, mà còn khiến tâm tư như được ủ men, mang vị thơm ngào ngạt.

Dưới tầng, Lục Trăn đã thay áo quần chuẩn bị ra ngoài.

Lục Yên nhìn qua cửa sổ, thấy anh đã ra khỏi nhà, lập tức gửi tin nhắn cho Lương Đình: "Chú Lương, cảm ơn chú!"

"Đừng khách sáo."

7 giờ 30, Lục Yên đúng giờ dắt xe ra khỏi cửa.

Phim đến 8 giờ mới chiếu, bây giờ đạp xe đến là vừa đẹp.

Ở Bắc Thành, rạp chiếu phim cũng được xem là một trong những kiểu giải trí mới mẻ nhưng ít ỏi, cả thành phố cũng chỉ được ba rạp mà thôi.

Hơn nữa mỗi rạp cũng chỉ chứa được vài trăm khách, càng không có nhiều cơ hội lựa chọn.

Lúc này rạp chiếu phim đã có rất nhiều thanh niên đứng bên ngoài. Lục Yên khóa xe bên đường, sau đó lấy gương và son ra tô lại môi.

"Đến rồi."

"Á!"

Âm thanh quen thuộc vang lên khiến Lục Yên giật thót, tay cũng run lên, son môi cũng bị quệt ra ngoài khóe miệng.

"..."

Thẩm Quát nhìn đôi môi ửng hồng của cô, muốn cười, nhưng vẫn nhịn được.

"Muốn cười thì cười đi" Lục Yên đóng nắp son lại, lau lau khóe miệng, hơi ngại ngùng nói: "Dọa em vui lắm à."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!