Chương 33: Bày đặt mau lên xe

Chập tối, Lục Yên đỡ Thẩm Quát ra ngoài phòng bệnh.

Cô đi rất chậm, mỗi bước đều vô cùng cẩn thận, sợ đụng trúng chân bị thương của anh.

Thẩm Quát lúc đầu còn ngại không dám vịn lên vai cô, vẻ mặt còn lộ ra biểu cảm ngượng ngùng của thiếu niên.

Lục Yên lại rất kiên định, lấy tay anh đặt lên vai mình, chống cả thân hình cao lớn của anh bước ra ngoài trường.

Cô mặc một chiếc áo sơ mi mỏng, cánh tay đặt lên vai cô của anh, còn có thể cảm nhận được sự nhỏ bé của cô.

Lục Yên luôn là cô gái được cưng chiều, anh không dám tựa lực quá lớn lên lưng cô.

Lục Yên có thể cảm nhận được sự kiềm chế của Thẩm Quát, vỗ về nói: "Đừng lo, nhìn em gầy vậy thôi, chứ thực ra khỏe lắm."

"Thật sao" Tiếng nói của anh, trầm thấp mà dịu dàng.

"Lục Trăn còn đánh không lại em đấy."

"Đó là vì hắn nhường em."

"Làm gì có, tên đó ra tay mạnh lắm! Vốn không có phong độ gì hết trơn."

Thẩm Quát im lặng nghe cô ríu rít, trong lòng như được chiếu rọi bởi ánh nắng mùa xuân, rất ấm áp, rất thoải mái.

Chung Khải lo lắng đứng ở cổng trường, thấy hai người bước ra, vội chạy đến đỡ lấy Thẩm Quát: "Em vừa nghe điện thoại của Tiểu Yên Yên là dọn dẹp chạy qua đây ngay, ai da anh Thẩm của tôi ơi, chỉ là đánh bóng rổ thôi mà, sao lại thành ra thế này chứ."

"Sao lại thành ra thế này, còn không phải là do có người nào đó phạm luật sao!"

Âm thanh kiêu ngạo vang lên từ phía sau, Lục Yên quay đầu quay đầu, thấy Hà Võ Nhân và đám người bước ra từ sau gốc cây, lộ ý cười nham hiểm.

Mấy người này thua trận, đến bây giờ vẫn còn tức tối chưa tìm được nơi phát tiết. Biết Thẩm Quát chưa đi, thì đứng ở cổng trường đợi anh ra ngoài, muốn tiếp tục cho chân anh tàn tật.

Lục Yên lập tức chắn sau Thẩm Quát, đề phòng nhìn bọn chúng.

"Các ngươi muốn làm gì!"

Hà Võ Nhân nhíu mắt nhìn Lục Yên, nha đầu này da trắng môi đỏ, ngũ quan thanh tú, làn da cũng nõn nà hơn những cô gái khác, xinh đẹp vô cùng.

Y nhìn đôi giày thể thao dưới chân Thẩm Quát, thì biết anh chỉ là một tên nghèo kiết xác, không ngờ lại có bạn gái xinh đẹp như thế.

Hà Võ Nhân càng bực mình hơi, phun nhánh cỏ trong miệng ra, tiến về phía Thẩm Quát.

Thẩm Quát đưa tay kéo Lục Yên ra sau, quay lại nói với Chung Khải: "Đưa cô ấy đi."

Chung Khải đương nhiên không thể đi, cậu tiến lên chắn phía trước anh: "Anh Thẩm, đám người này đã làm anh ra như vậy đúng không. Mẹ nó, ông đây đang lo tìm không thấy người, không ngờ tự dâng đến miệng cọp."

Hà Võ Nhân siết chặt cổ áo Chung Khải, nhấc cậu lên. Chung Khải dùng lực lớn hơn, chặn ngang eo y, đẩy y đụng vào tường.

Mấy tên khác bèn tiến lên, vây quanh Thẩm Quát, Thẩm Quát xoay người, gắt gao bảo vệ Lục Yên, sau lưng đã nhận mấy nắm đấm từ mấy tên kia.

Lục Yên được anh bảo vệ chặt trong lồng ngực, nên không hề hấn gì.

Ngay lúc này, Lục Trăn cùng mấy người bạn đi ra từ tiệm hot dog, thấy phía trước có đánh nhau, liền vừa nhai hot dog vừa đi qua xem náo nhiệt.

Thấy người bị vây đánh là Thẩm Quát, trong bụng anh ta còn đáng hả hê, nhưng khi nhìn thấy tên cầm đầu là Hà Võ Nhân, anh liền biến sắc. Sau đó lại còn nhìn thấy Lục Yên cũng bị lẫn bên trong, nháy mắt liền nổi điên.

"Mẹ bà mày chứ!!! Anh vứt cây hot dog trong tay, chạy đến như một cơn lốc, khua tay loạn xạ, nháy mắt kéo hết đám côn đồ ra khỏi người Thẩm Quát.

"Dám động vào con gái tao! Bọn mày chán sống rồi!" Anh phẫn nộ lao vào, sống chết dùng sức khiến đám kia ngẩn người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!