Chương 32: (Vô Đề)

Trên sân, Lục Trăn cố ý chống đối Thẩm Quát, bắt được bóng cũng không chuyền cho anh, mà mấy người trong đội cũng theo phe Lục Trăn, cho nên không ai phối hợp cùng Thẩm Quát.

Ai nhìn cũng có thể thấy được, bọn họ đang cô lập anh.

Thẩm Quát dừng bước, đứng nhìn bọn họ biểu diễn.

Xưa nay ở trường, quan hệ của anh với bạn học không tốt, anh đã quen rồi.

Lục Yên thấy hành vi sai trái của bố mình, tức giận nghiến răng, muốn xông lên mắng cho hả dạ.

Giữa trận, vì bên Nhất Trung mời cầu thủ chuyên nghiệp về nên thực lực hai bên có khoảng cách rõ rệt, hơn nữa bên Lục Trăn còn cô lập đồng đội, nên điểm số cách nhau khá xa.

Tên cầu thủ chuyên nghiệp bên kia là Hà Võ Nhân, lớn hơn bọn họ đến mấy tuổi, vừa nhìn là biết y biết rất nhiều món nhỏ để chiến thắng đội nhà. Lúc y chặn Lục Trăn, còn cố gắng dùng lực rất lớn.

Tính tình nóng nảy như Lục Trăn sao có thể chịu nổi chuyện này, mấy lần hô lớn với trọng tài đội bạn đánh người, nhưng trọng tài không nhìn thấy, nên không giải quyết được gì.

Hà Võ Nhân giương cằm, lạnh lùng nhìn anh: "Bạn nhỏ, thua đậm quá thì đừng đánh nữa."

"Ai thua con mẹ nó còn chưa biết, còn đâm người sau lưng!"

"Dô dô, nhìn ấm ức chưa kìa, sắp khóc rồi hả, về tìm mẹ đi, đừng ở đây mất mặt lắm."

"Mày..."

Lương Đình bước đến giữ tay Lục Trăn: "Đừng kích động, hắn làm chuyện khuất tất, nếu cậu động thủ trước mặt mọi người thì trận sau không đánh nổi đâu."

Lục Trăn hất anh ta ra, căm giận nhìn Hà Võ Nhân, tức đến mũi phập phồng, khuôn mặt anh tuấn lúc này đỏ bừng.

Lục Yên nhìn thấy bộ dáng này của bố mình, lòng có chút cảm thán. Lục Trăn của lúc này, đúng là thiếu niên không biết sầu muộn, đường hoàng, phóng túng, không chịu nổi chút ấm ức.

Đợi vài năm nữa, sau khi anh thực sự bước ra xã hội rồi, bị lừa rồi, bị bày mưu tính kế rồi, anh mới nhận ra nỗi tủi thân hiện tại không là gì.

Tỉ số trận đầu rất khó coi, chỉ 26:12

Nghỉ giữa trận, Lục Trăn ngồi xổm bên giá bóng, ôm một bụng tức không có chỗ xả, ai cũng không dám đến động vào anh.

Lục Yên đi đến bên cạnh anh, ngồi xổm xuống.

"Con gái, ông đây tức quá" Anh khó chịu nói.

Lục Yên vỗ vỗ vai anh, nghiêm túc kiến nghị: "Bố, chuyền bóng cho Thẩm Quát đi."

"Đừng có mơ" Lục Trăn day day mũi: "Vĩnh viễn, không bao giờ."

Lục Yên đẩy anh một cái khiến anh suýt nữa ngã sập xuống, nhưng Lục Yên lại kéo anh lại, giận dữ nói: "Thể diện của bố quan trọng hay trận đấu quan trọng, là trận chung kết rồi, lẽ nào chỉ vì ân oán cá nhân của bố mà vứt bỏ ngôi vị quán quân sao!"

Lục Trăn kinh ngạc nhìn cô nhóc trước mặt, chưa từng thấy cô nghiêm túc đến thế này.

"Nhưng mà..."

Nhưng anh nuốt không trôi cục tức này á!

"Cái tên được thuê đến kia, hắn làm chuyện khuất tất, là hắn sai, nhưng nếu vì ân oán cá nhân của bố mà ảnh hưởng đến kết quả trận đấu, không lấy được quán quân, đó là bố sai."

Lục Trăn suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn nặng nề đáp lại một tiếng.

Anh không muốn phải thua bất kỳ kẻ nào, nếu đã tham gia trận đấu rồi, nhất định phải lấy được quán quân!

Trọng tài thổi còi bắt đầu hiệp 2, Lục Trăn cầm bóng dẫn đầu, vừa mới ba bước đã bị Hạ Võ Nhân đuổi lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!