Cuối tuần, Lục Yên nhõng nhẽo hồi lâu, cuối cùng mới kéo được Lục Trăn đến thư viện học cùng.
Nếu đổi lại là trước đây, dùng thân phận em gái, đừng nói là kéo đến bàn học, dù là kéo anh đi thư viện đọc sách giải trí, cũng không có khả năng.
Lục Yên không ngờ làm con gái, lại có tác dụng phết.
Lục Trăn mỗi giây mỗi phút đều muốn làm gương cho con gái, để con bé học theo.
Trong thư viện, Lục đại thiếu gia không hứng thú gì nhìn lên bàn, đọc quyển sách tiếng Anh toàn chữ là chữ, trong đầu như có trăm con ong đang kêu, khiến anh muốn ngất đi.
Anh ngáp một cái, đầu nặng nề úp lên bàn.
Lục Yên không chút lưu tình nào gọi anh, lay lay hết sức, chính nghĩa nói: "Bố. Chăm chỉ học bài!"
Lục đại thiếu gia tuyệt vọng ngáp tiếp: "Tiểu Yên Yên, hồi đó bố con cũng ép con học như thế này sao?"
"Thế này đã tính là gì, hồi đó bố còn cầm dép đứng sau con, con mà buồn ngủ thì đánh con."
"Nói bậy, bố không thể làm chuyện như thế!"
"Bố à, có câu nói, trong lòng không muốn làm thì đừng đẩy cho người khác."
Lục Yên cười cười vỗ sau đầu anh: "Ngoan, đừng ngủ nữa, học cùng con nào."
"Học hành thật đúng là con mẹ nó khó quá, khó hơn cả kinh doanh."
Kỳ thực, Lục Yên biết anh kinh doanh cũng không dễ dàng gì. Cô từng nghe chú Lương Đình nói, lúc Lục Trăn học đại học, rời khỏi gia đình, tự mình dốc sức làm ăn, đã chịu không ít khó khăn, phải sống dưới tầng hầm, đêm khuya lại tiếp rượu với đối tác, uống nôn ra chỉ toàn là rượu…
Nhưng vì hiện tại lúc này Lục Trăn vẫn có Lục Giản chống lưng, lại có tập đoàn Lục thị to lớn đằng sau, cho nên cuộc sống trước mắt anh vẫn rất thuận buồm xuôi gió.
"Bố, bố tính xem, năm nay bố đã mười tám rồi, đã trưởng thành rồi, không lâu sau nữa, bố sẽ gặp được mẹ, người con gái quan trọng nhất trong cuộc đời bố, bố muốn đến lúc đó mình vẫn mang bộ dáng cầu gì cũng không có này sao?"
Lời này hình như có chút tác dụng, Lục Trăn thẳng lưng, lấy tinh lần nói: "Học thì học, ông đây phải mang bộ dáng đẹp trai lãnh khốc đến gặp mẹ con!"
Lục Yên cười lên, xoa xoa đầu anh: "Bố thật ngoan, có gì không hiểu, cứ hỏi con nha."
Lục Trăn né đầu: "Đầu con trai không thể xoa được, nhất là đầu của ông đây."
"Hứ, có gì mà không xoa được, cứ xoa đấy!"
Hai bố con chưa bao giờ yên tĩnh quá nửa giờ, lúc này bắt đầu ầm ĩ lên, may mà đúng giữa trưa, thư viện chỉ có hai người họ.
Ngay lúc đang đùa giỡn này, Lục Yên thấy một thân ảnh cao gầy bước vào, khuất sau giá sách.
Lục Yên hơi ngẩn người, sau đó đứng dậy nói: "Bố, bố tự học trước đi, con đi mượn hai quyển sách."
Nói xong, không chờ Lục Trăn đáp lại, đã bước đến giá sách nơi Thẩm Quát đứng.
Ánh mặt trời len lỏi qua cửa sổ, chiếu rọi lên mặt thiếu niên.
Góc nghiêng anh tuấn của anh phủ lên một tầng ánh sáng, tóc mai cũng dát vàng, cặp mắt thâm sâu dưới ánh mặt trời cũng đẹp đến mức khiến người bên cạnh khó mà hô hấp.
Anh cúi đầu, nhìn Lục Yên, thản nhiên nói: "Qua đây."
Lục Yên làm như kẻ trộm, lén nhìn về phía chỗ Lục Trăn, sau đó mới nhấc chân bước đến gần anh.
"Thẩm Quát" Cô cúi đầu gọi anh, dùng giọng nói mềm mại hỏi anh: "Anh cũng đến đọc sách à?"
"Ừm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!