Đèn hoa rực rỡ thắp lên, các phòng khiêu vũ trên phố giải trí cũng bắt đầu náo nhiệt hẳn lên.
Lục Yên ôm đầu gối, ngồi xổm ở đầu đường ướt nhẹp sau cơn mưa. Ven đường có người đang bán bánh nướng. Cô hít hít mũi, cái bụng lại bắt đầu biểu tình.
Biết vậy chẳng nên quá thành thật, đi đem hết tiền cho Thẩm Quát. Bây giờ cô một xu dính túi cũng không có, bữa tối nay phải giải quyết thế nào mới là vấn đề. Lục Trăn cùng với đám anh em của anh ta đều bị chú cảnh sát bắt đi rồi. Cô cũng chẳng biết đi đâu để tìm ông bố ấy nữa.
Lục Yên thở dài một hơi rồi đứng dậy, xoa xoa cái bụng rồi đi tới phòng khiêu vũ cách cô gần nhất.
Phòng khiêu vũ thời đó mang phong thái giống hệt như quán bar bây giờ, chỉ là cơ sở vật chất còn khá thô sơ, trên đất trải tấm vân hoa, trên trần nhà lắp những viên đèn nhỏ như những vì sao. Quả cầu pha lê xoay tròn khúc xạ quầng sáng đủ loại màu sắc. Bên cạnh sàn nhảy có những hàng ghế dài, bày nhiều kiểu bàn ghế khác nhau. Mấy cái quạt điện có túp
-năng nghênh nghênh thổi gió.
Mọi người khiêu vũ ở giữa sàn nhảy, không giống một nhóm người tụ tập quẩy disco như bây giờ. Khiêu vũ ở thời đó, nhảy chính là kiểu nhảy xã giao.
Lục Yên tìm giám đốc phòng khiêu vũ, hỏi ông ta có công việc gì bản thân có thể làm không.
Giám đốc hỏi cô: "Cô có biết chào hàng bán rượu không?"
Lục Yên ngơ ngác lắc đầu.
"Có biết thu ngân không?"
Vẫn lắc đầu như cũ.
"Vậy cô biết làm gì?"
"Tôi có thể hát."
Giám đốc bận tiếp đãi khách, không rảnh đáp lời cô: "Chỗ chúng tôi không thiếu người hát."
Lục Yên nhìn cô ca sĩ đang uốn éo trên sân khấu, thành thật trả lời: "Tôi hát hay hơn cô ấy."
Lời vừa nói ra, giám đốc quay đầu lại đánh giá cô một lượt từ trên xuống dưới, nhìn quần áo cô bẩn thỉu, mặt mũi thì chán chường, ông ta cười nhạt: "Đừng chém gió! Oánh Oánh là ca sĩ chuyên nghiệp chỗ chúng tôi đấy. Cô nghĩ cô là ai mà có thể hát hay hơn cô ấy? Không biết tự lượng sức mình, cút cút cút, đừng làm ảnh hưởng đến cần câu cơm của tôi."
Trên mặt mấy người phục vụ xung quanh đều lộ rõ vẻ khinh bỉ, nhìn Lục Yên như thể đang hóng hớt chuyện cười cuối năm.
"Oánh Oánh là ca sĩ được yêu thích nhất ở chỗ chúng tôi, chém gió bản thân hát hay hơn cô ấy, đây là muốn chiếm địa bàn hoạt động à?"
"Cô ta đúng là cái đồ khoác lác."
"Nếu lên sân khấu được, sợ rằng một chữ cũng không nôn ra được ấy chứ."
Lục Yên không phí lời với sự châm biếm của bọn họ, từ trước đến nay cô đều không thích tranh giành với ai. Cô hát hay hơn cô gái ở trên sân khấu kia, không phải chỉ chém gió cho có. Giọng hát ngọt ngào của cô thật sự là món quà do Thượng đế ban tặng.
Kiếp trước, sau khi hot lên nhờ đàn hát một bài dân ca trong video phát sóng trực tiếp, có không ít công ty môi giới muốn ký hợp đồng với cô, nhưng Lục Trăn kiên quyết phản đối. Vì việc này mà thậm chí còn không tiếc thương giam cô trong nhà.
Lục Yên cũng từng cãi nhau gay gắt với bố mình, thậm chí là tuyệt thực để phản kháng, nhưng mà…Lục Trăn vẫn giữ thái độ vững như kiềng ba chân.
Từng nghe chú Lương Đình nói qua, bố là người rất ghét giới giải trí, dường như là vì có liên quan đến cái chết của mẹ cô. Trong bao nhiêu đêm trường đằng đẵng, nhớ đến cái bóng cô độc ngồi hút thuốc trên ghế sô pha của Lục Trăn, cô cuối cùng cũng không tìm bố gây sự nữa.
Cô từ bỏ giấc mộng của bản thân, từ bỏ luôn việc mà mình thích làm nhất.
Trọng sinh về năm 2000, hay là bước ngoặt để cô thực hiện lại giấc mơ thêm lần nữa?
Chính vào lúc Lục Yên đang đắm chìm vào miền ký ức xa vắng, Oánh Oánh, 'ca sĩ được yêu thích nhất ở đây' gặp chút rắc rối. Trong khán phòng có khách xen ngang màn biểu diễn của cô ta.
"Sao nhai đi nhai lại vẫn là mấy bài này thế! Có đổi bài mới đi hay không?"
"Mấy bài này nghe đến phát ngán rồi, đổi bài mới đê!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!