Chương 27: (Vô Đề)

May mà đường về nhà là đường xuống dốc, nếu không Lục Yên không chắc là mình có chở nổi Thẩm Quát về nhà hay không.

Lục Yên mơ mơ màng màng, đầu óc quay cuồng, cô sợ anh ngã trên đường về cho nên để anh ôm eo cô.

Mỗi lúc tay anh tuột ra, cô lại phải giữ lấy, kéo chặt hai cánh tay vòng qua eo mình.

Đường xuống dốc nên Lục Yên không cần đạp, chỉ cần giữ tư thế cân bằng, còn sợ Thẩm Quát ngủ mất nên không ngừng nói chuyện để anh tỉnh táo.

Vòng qua mấy con hẻm, cuối cùng cũng về đến nhà an toàn.

Thẩm Quát đứng ở cửa, nhưng cả người xiêu vẹo không đứng thẳng lên được.

Lục Yên đỡ lấy anh: "Tự vào một mình, được không?"

"Ừm, em đi được rồi."

Lục Yên đi được hai bước, dừng lại, cuối cùng quay đầu hỏi anh: "Thật sự muốn bỏ học sao?"

Con hẻm nhỏ chỉ có ánh sáng le lói, không rõ vẻ mặt của anh, chỉ nghe tiếng đáp khó chịu: "Ừ."

"Vì sao vậy chứ?"

"Em đoán xem" Anh cong môi cười.

"Chung Khải không nói nguyên nhân, nhưng cũng có thể đoán ra, có phải anh muốn... muốn chứng minh bản thân cho ai đó thấy?"

Anh không nói gì, hơi cúi đầu, trong bóng tối, không thấy rõ sắc mặt anh.

Lục Yên vẫn đứng tại chỗ, nói theo một cách khác: "Hôm đó em thấy, cái hôm anh từ phòng giáo viên ra ấy, Thư Mộng Phi đứng ở hành lang an ủi anh."

Thẩm Quát dựa trán vào tường, cười nhàn nhạt.

Thật sự là quá ngốc rồi.

"Có phải nam sinh các anh, toàn thích kiểu con gái như Thư Mộng Phi không?"

Anh không dám.

Cô rất không phục: "Em cũng không có tư cách gì để lắm lời, anh thích ai cũng không liên quan đến em, đúng không?"

Thẩm Quát mơ màng, nhẹ đáp "Ừ."

Thích em là chuyện của tôi, không liên quan đến em.

"Nhưng còn chuyện thôi học, thực ra vẫn có thể bàn lại, đúng chứ?"

Anh lại không đáp.

Lục Yên nhẹ thở dài một hơi: "Rõ ràng biết đó là quyết định sai lầm, nhưng em vẫn không có dũng khí để nói với anh."

Anh ngẩng đầu nhìn cô.

Lục Yên cắn cắn môi, cúi đầu, ánh mắt bối rồi, lòng tràn ngập áy náy.

Cô nhẹ nắm lấy góc áo anh: "Dù sau này anh có trở thành kẻ thù của em, nhưng em cũng nên làm chuyện bản thân cho là đúng. Cho nên, Thẩm Quát, anh nhất định, nhất định không được bỏ học, dù nói gì cũng không được bỏ học, nếu không anh chắc chắn sẽ hối hận cả đời."

Xã hội hiểm ác, nếu ngay lúc này anh ra trường bước vào đời, tương lai sẽ vô cùng gian nan, khó khăn hơn ngàn lần.

Mà anh cũng sẽ bỏ lỡ rất nhiều cơ hội.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!